Thân nhân liệt sĩ, người có công

Chiếc Khăn Tay Còn Thơm Mùi Quê

Gia Lai26/06/2026NGÔ CÔNG SĨ (ĐOÀN XÃ TUY PHƯỚC BẮC)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Không phải huân chương hay tấm bằng khen, thứ bà Phạm Thị Hoa Hường gìn giữ suốt bao năm chỉ là một chiếc khăn tay đã ngả màu thời gian. Đó là món quà bà trao cho chồng – ông Phạm Văn Cẩn – trước ngày ông lên đường tham gia cách mạng trong cuộc chiến đấu chống quân Pôn Pốt.

Ngày ấy, bà không biết khi nào người mình thương sẽ trở về. Bà chỉ lặng lẽ may chiếc khăn bằng những đường kim vụng về, gửi gắm vào đó lời nhắn không thành tiếng: hãy bình an, hãy vững lòng vì Tổ quốc.

Những năm tháng sau đó là chuỗi ngày dài chờ đợi. Mỗi sáng, bà thức dậy từ tinh mơ làm đồng, chăm sóc gia đình và luôn hướng về nơi biên giới xa xôi. Dẫu thiếu thốn và lo âu, bà chưa từng để ngọn lửa niềm tin trong lòng mình lụi tắt. Bà tin rằng sự kiên cường của hậu phương cũng là một phần sức mạnh của tiền tuyến.

Chiến tranh kết thúc, người trở về mang theo bao ký ức không thể gọi thành tên. Chiếc khăn tay năm nào vẫn còn đó, như chứng nhân của một thời hoa lửa, nơi tình yêu gia đình hòa cùng tình yêu đất nước.

Câu chuyện của bà Phạm Thị Hoa Hường nhắc nhở thế hệ trẻ rằng lòng yêu nước không chỉ được viết bằng những chiến công nơi chiến trường, mà còn được gìn giữ bằng sự thủy chung, niềm tin và những hy sinh thầm lặng của những con người bình dị.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chiếc Khăn Tay Còn Thơm Mùi Quê | Câu chuyện thời hoa lửa