Cựu Thanh niên xung phong

Chiếc Khăn Tay Cũ

Ký ức của một nữ thanh niên xung phong.

Đắk Lắk06/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiếc khăn tay màu trắng, viền xanh đã ngả màu theo thời gian. Nó nằm trong túi áo của Quang suốt những năm tháng chiến tranh.

Đó là thứ Hạnh đưa cho anh trước ngày lên đường.

“Để anh nhớ em,” cô nói, cười mà mắt đỏ hoe.

Quang không phải người hay giữ đồ. Nhưng chiếc khăn ấy, anh chưa từng rời khỏi người. Những đêm lạnh trong rừng, anh lấy ra, nắm chặt trong tay như nắm một phần hơi ấm từ quê nhà.

Có lần, giữa trận đánh, anh bị thương nhẹ. Máu thấm qua tay áo. Anh đã dùng chính chiếc khăn ấy để buộc lại vết thương. Một người bạn nhìn thấy, bảo:
“Giữ làm kỷ niệm mà lại đem ra dùng vậy à?”

Quang chỉ cười:
“Nó giúp mình sống, vậy là đủ.”

Chiến tranh kết thúc, Quang trở về. Ngôi làng vẫn còn đó, nhưng nhiều thứ đã thay đổi.

Anh tìm đến nhà Hạnh. Cánh cổng cũ vẫn vậy, nhưng người ra mở cửa không phải cô.

Mẹ Hạnh nhìn anh, ánh mắt chùng xuống. Bà kể, Hạnh đã mất trong một lần sơ tán, vì một trận bom bất ngờ.

Quang đứng lặng. Anh không hỏi thêm.

Tối hôm đó, anh ngồi một mình, mở chiếc khăn ra. Nó đã sờn, có vết rách nhỏ, và cả vết ố không thể giặt sạch.

Anh áp nó vào mặt.

Nhiều năm sau, chiếc khăn vẫn được anh giữ cẩn thận trong một chiếc hộp gỗ. Không phải như một kỷ vật, mà như một phần của cuộc đời anh.

Một phần không thể thay thế.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn