Khác

Chiếc khăn tay của chiến sĩ Trịnh Xuân Công

Chiếc khăn tay của chiến sĩ Trịnh Xuân Công

Thanh Hóa10/03/2026xã Thiệu Trung3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Các bạn đoàn viên, thanh niên thân mến, trước khi bắt đầu câu chuyện hôm nay tôi muốn hỏi các bạn một điều nhỏ: theo các bạn, trong balô của người lính ngoài súng đạn và lương thực thì thứ gì thường được họ giữ gìn cẩn thận nhất? Không phải lúc nào đó cũng là những thứ lớn lao. Đôi khi chỉ là một bức thư nhà, một tấm ảnh gia đình, hay một kỷ vật rất nhỏ nhưng lại chứa đựng rất nhiều tình cảm. Và câu chuyện hôm nay tôi muốn kể cho các bạn nghe cũng bắt đầu từ một kỷ vật giản dị như thế. Năm ấy, trong một đơn vị bộ đội có một người lính trẻ tên là Trịnh Xuân Công. Trước ngày lên đường nhập ngũ, mẹ anh đã chuẩn bị cho anh một chiếc khăn tay nhỏ. Chiếc khăn được bà khâu rất cẩn thận. Khi đưa cho con trai, bà chỉ nói một câu rất giản dị: “Mang theo bên mình, khi nào nhớ nhà thì lấy ra mà nhìn.”

Từ ngày đó, chiếc khăn tay luôn nằm gọn trong túi áo của Công. Trong những ngày hành quân qua rừng sâu, qua những con suối hay những ngọn đồi, dù vất vả đến đâu anh vẫn giữ chiếc khăn rất cẩn thận. Mỗi khi đơn vị dừng chân nghỉ ngơi vào buổi tối, đôi khi Công lại lặng lẽ lấy chiếc khăn ra nhìn một lúc. Đó giống như một cách để anh nhớ về gia đình, nhớ về ngôi nhà nhỏ nơi quê hương. Đồng đội nhiều lần thấy vậy cũng trêu anh, nhưng Công chỉ cười và nói: “Đây là mẹ mình đưa trước ngày mình đi bộ đội.”

Những năm tháng chiến tranh vô cùng gian khổ. Có những ngày đơn vị phải hành quân rất xa, có khi cả ngày chỉ kịp ăn vội một bữa cơm. Nhưng trong balô của Công, chiếc khăn tay nhỏ ấy vẫn luôn được giữ gìn như một kỷ vật quý giá.

Một lần trong một trận chiến ác liệt, một người đồng đội trong đơn vị bị thương và máu chảy rất nhiều. Lúc đó tình thế rất gấp, mà xung quanh lại không có băng để cầm máu. Không suy nghĩ nhiều, Trịnh Xuân Công đã nhanh chóng lấy chiếc khăn tay của mình ra để băng vết thương cho đồng đội. Nhờ vậy mà người lính kia được cầm máu kịp thời và sau đó được đưa về phía sau để chữa trị.

Sau trận chiến, chiếc khăn tay đã dính đầy máu. Có người nói với Công rằng chiếc khăn đã cũ rồi, thôi bỏ đi. Nhưng anh chỉ lắc đầu và nói rằng chiếc khăn ấy bây giờ không chỉ là kỷ niệm của mẹ mình, mà còn là kỷ niệm của tình đồng đội trên chiến trường.

Thế nhưng chiến tranh vẫn còn rất khốc liệt. Không lâu sau đó, trong một trận chiến khác, Trịnh Xuân Công đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Sau trận chiến, khi đồng đội thu dọn lại những kỷ vật còn lại của anh, họ tìm thấy chiếc khăn tay cũ ấy. Nhìn chiếc khăn, mọi người lại nhớ đến lần Công đã dùng nó để cứu một người đồng đội.

Nhiều năm sau khi chiến tranh kết thúc, những người đồng đội cũ đã tìm về quê hương của anh và mang theo chiếc khăn tay ấy trao lại cho gia đình. Khi cầm chiếc khăn trên tay, mẹ của Công lặng lẽ rơi nước mắt. Bà không ngờ rằng chiếc khăn nhỏ mình đưa cho con trước ngày lên đường lại theo con suốt những năm tháng chiến tranh và trở thành một kỷ vật đầy ý nghĩa như vậy.

Các bạn đoàn viên thân mến, câu chuyện về chiếc khăn tay của người lính Trịnh Xuân Công có thể rất giản dị, nhưng nó cho chúng ta thấy rằng trong chiến tranh có rất nhiều con người bình thường đã sống và chiến đấu với những tình cảm rất lớn lao: tình gia đình, tình đồng đội và tình yêu Tổ quốc. Chính sự hy sinh thầm lặng của những con người như vậy đã góp phần đem lại hòa bình cho đất nước hôm nay. Và thế hệ trẻ chúng ta hôm nay cần biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm, học tập và rèn luyện thật tốt để xứng đáng với những người đã đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chiếc khăn tay của chiến sĩ Trịnh Xuân Công | Câu chuyện thời hoa lửa