Chiếc khăn tay của mẹ (1)
Kỷ vật nhỏ bé nhưng mang theo tình yêu thương của gia đình.
Năm 1971, khi vừa tròn hai mươi tuổi, bà Trần Thị Lý tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong để phục vụ chiến trường. Ngày lên đường, mẹ bà đã lặng lẽ đưa cho con gái một chiếc khăn tay màu trắng được thêu những bông hoa nhỏ.
Mẹ dặn: “Khi nào con nhớ nhà thì lấy chiếc khăn này ra nhìn, coi như mẹ luôn ở bên con.” Lời dặn ấy theo bà suốt những năm tháng gian khổ.
Nhiệm vụ của đội thanh niên xung phong là san lấp hố bom, mở đường cho xe vận tải đi qua. Công việc thường diễn ra vào ban đêm vì ban ngày máy bay địch thường xuyên đánh phá.
Có lần, khi bà cùng đồng đội đang san đường thì bất ngờ một loạt bom rơi xuống gần đó. Đất đá tung lên khắp nơi. Một số người hoảng sợ nằm rạp xuống đất. Lúc ấy, bà Lý lấy chiếc khăn tay ra lau mồ hôi và tự nhủ mình phải bình tĩnh.
Sau trận bom, bà cùng đồng đội nhanh chóng kiểm tra tình hình và tiếp tục sửa đường để đoàn xe kịp giờ xuất phát. Nhìn ánh đèn xe nối dài trong đêm, bà cảm thấy mọi vất vả đều xứng đáng.
Sau chiến tranh, chiếc khăn tay ấy vẫn được bà giữ gìn cẩn thận. Với bà, đó không chỉ là kỷ vật của gia đình mà còn là biểu tượng của tình yêu thương đã giúp bà vượt qua những ngày tháng “thời hoa lửa”.


