Anh hùng Lực lượng vũ trang

Chiếc khăn tay của mẹ

Câu chuyện kể về bà Lê Thị Mai, một nhân chứng lịch sử ở Bình Thuận, từng tham gia làm liên lạc cho cách mạng khi còn trẻ. Trong những năm chiến tranh, bà nhiều lần vượt qua nguy hiểm để đưa thư và chuyển thông tin, đồng thời được người dân địa phương âm thầm che chở, giúp đỡ. Kỷ vật bà luôn gìn giữ là chiếc khăn tay mẹ tặng trước ngày bà đi làm cách mạng, chứa đựng tình mẫu tử và ký ức về những năm tháng gian khổ. Qua câu chuyện, bà nhắn nhủ thế hệ trẻ hãy trân trọng hòa bình, học tập tốt và sống tử tế để tri ân những người đi trước.

Lâm Đồng12/08/2026Đoàn xã Hàm Thuận Bắc (Hàm Thuận Bắc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Chiếc khăn tay của mẹ

Chiếc khăn tay của mẹ

Một buổi sáng đầu tháng Tám, lớp tôi có dịp đến thăm một nhân chứng lịch sử tại Bình Thuận. Người chúng tôi gặp là bà Lê Thị Mai, một người phụ nữ đã từng tham gia hoạt động cách mạng khi tuổi đời còn rất trẻ.

Ngôi nhà nhỏ của bà nằm yên bình bên một con đường làng. Trước sân có giàn hoa giấy đang nở rực rỡ. Bà Mai đón chúng tôi bằng nụ cười hiền hậu. Dù tuổi đã cao, bà vẫn nhớ rất rõ những câu chuyện của hơn nửa thế kỷ trước.

Sau vài lời thăm hỏi, bà lấy từ trong chiếc hộp gỗ cũ một chiếc khăn tay đã bạc màu. Bà nhẹ nhàng đặt nó lên bàn và nói:

“Đây là món quà mẹ tôi đưa cho tôi trước ngày tôi rời nhà đi làm cách mạng.”

Cả lớp im lặng lắng nghe.

Bà kể, ngày ấy chiến tranh diễn ra ác liệt. Bà mới ngoài hai mươi tuổi nhưng đã tham gia làm liên lạc, đưa thư từ và chuyển những thông tin quan trọng cho cán bộ cách mạng. Công việc tưởng như đơn giản nhưng vô cùng nguy hiểm. Có những lần bà phải đi qua những đoạn đường bị kiểm soát, giả làm người dân đi chợ để che giấu nhiệm vụ của mình.

Một lần, trên đường trở về sau khi hoàn thành nhiệm vụ, bà bất ngờ gặp một nhóm lính. Trong túi bà lúc đó có một lá thư quan trọng. Nếu bị phát hiện, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.

Bà kể:

“Lúc ấy tôi sợ lắm. Nhưng tôi nhớ lời mẹ dặn: ‘Con đi làm việc cho quê hương thì phải thật bình tĩnh.’”

Bà đã bình tĩnh trả lời những câu hỏi của họ rồi tiếp tục bước đi. Khi đã đi xa, bà mới nhận ra hai bàn tay mình đang run lên vì căng thẳng.

Có những ngày bà phải ngủ trong những căn nhà đơn sơ, có khi chỉ có một ít cơm nguội và củ khoai để ăn. Nhưng điều khiến bà nhớ nhất không phải là những khó khăn ấy, mà là tình cảm của người dân Bình Thuận dành cho những người hoạt động cách mạng.

Bà kể rằng nhiều gia đình dù cuộc sống rất thiếu thốn vẫn sẵn sàng chia sẻ từng bát cơm, ngụm nước và che chở cho cán bộ. Có những người dân âm thầm giúp đỡ nhưng không bao giờ kể công.

Rồi bà mở chiếc khăn tay ra. Bên trong vẫn còn một đường chỉ nhỏ đã sờn.

“Mẹ tôi mất đã lâu. Chiếc khăn này là thứ duy nhất tôi còn giữ được từ những ngày ấy.”

Giọng bà chậm lại. Tôi nhìn chiếc khăn cũ và bất giác thấy sống mũi cay cay. Một vật nhỏ bé như vậy lại chứa đựng cả một câu chuyện về tình mẫu tử, lòng yêu nước và những năm tháng chiến tranh gian khổ.

Trước khi chúng tôi ra về, bà Mai nói:

“Các cháu may mắn được sinh ra trong hòa bình. Hãy học tập thật tốt và sống tử tế. Đó cũng là cách để các cháu tri ân những người đi trước.”

Trên đường trở về, tôi cứ nghĩ mãi về chiếc khăn tay bạc màu. Tôi hiểu rằng lịch sử không chỉ là những ngày tháng, những trận đánh hay những con số trong sách giáo khoa. Lịch sử còn được lưu giữ trong những kỷ vật nhỏ bé và trong ký ức của những con người đã sống, chiến đấu và hy sinh cho quê hương.

Chiếc khăn tay của bà Mai có thể đã cũ, nhưng câu chuyện mà nó mang theo sẽ không bao giờ cũ. Nó nhắc tôi biết trân trọng hòa bình hôm nay và ghi nhớ những người đã góp phần làm nên quê hương Bình Thuận thân yêu.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn