Chiếc khăn tay của người thân
Trong hành trang của người lính Nguyễn Văn Đại ngày ấy, có những vật dụng rất nhỏ nhưng mang giá trị tinh thần lớn lao. Chiếc khăn tay của người thân là một kỷ vật như vậy.

Trong hành trang của người lính Nguyễn Văn Đại ngày ấy, có những vật dụng rất nhỏ nhưng mang giá trị tinh thần lớn lao. Chiếc khăn tay của người thân là một kỷ vật như vậy.
Trước ngày lên đường, giữa những lời dặn dò của gia đình, một chiếc khăn tay giản dị được trao cho người lính trẻ. Không có giá trị vật chất lớn, nhưng đối với ông, đó là món quà chứa đựng tình cảm của những người thân nơi quê nhà Nghi Lộc.
Chiếc khăn được ông cất cẩn thận trong hành trang. Trên những chặng đường hành quân, giữa những ngày xa gia đình, chỉ cần nhìn thấy chiếc khăn, ký ức về mái nhà và người thân lại hiện về.
Có những lúc sau một ngày dài, Nguyễn Văn Đại ngồi nghỉ cùng đồng đội. Những người lính kể cho nhau nghe chuyện quê hương và gia đình. Ông cũng nhắc về người thân đã trao cho mình chiếc khăn trước ngày lên đường.
Kỷ vật nhỏ ấy trở thành một lời nhắc nhở rằng phía sau người lính luôn có một gia đình đang yêu thương và mong chờ. Mỗi khi nhớ nhà, ông lại cảm thấy mình cần cố gắng hơn để hoàn thành nhiệm vụ và có ngày trở về.
Nhiều năm trôi qua, chiếc khăn có thể đã cũ, nhưng ý nghĩa của nó vẫn còn nguyên trong ký ức. Nó không chỉ là một món đồ được mang theo trong ba lô, mà là một phần tình cảm của hậu phương gửi đến người lính nơi xa.
Chiếc khăn tay nhỏ bé, nhưng chứa đựng cả một quê nhà. Với Nguyễn Văn Đại, đó là kỷ vật của tình thân, của những ngày xa cách và của một thời tuổi trẻ không thể nào quên.



