Chiếc khăn tay của người y tá
Trong một bệnh xá dã chiến giữa rừng, y tá Thu ngày đêm chăm sóc thương binh. Dù thuốc men thiếu thốn, chị vẫn luôn dịu dàng động viên mọi người. Có một chiến sĩ trẻ bị thương rất nặng, liên tục gọi tên mẹ trong cơn mê. Thu lặng lẽ lấy chiếc khăn tay của mình lau mồ hôi cho anh rồi nhẹ nhàng nói: – Mẹ đang ở bên em đây, cố lên nhé! Người chiến sĩ nắm chặt tay chị, ánh mắt dần bình tĩnh lại. Suốt nhiều đêm liền, Thu thức trắng chăm sóc thương binh. Chiếc khăn tay trắng đã sờn mép lúc nào cũng
Trong một bệnh xá dã chiến giữa rừng, y tá Thu ngày đêm chăm sóc thương binh. Dù thuốc men thiếu thốn, chị vẫn luôn dịu dàng động viên mọi người.
Có một chiến sĩ trẻ bị thương rất nặng, liên tục gọi tên mẹ trong cơn mê. Thu lặng lẽ lấy chiếc khăn tay của mình lau mồ hôi cho anh rồi nhẹ nhàng nói:
– Mẹ đang ở bên em đây, cố lên nhé!
Người chiến sĩ nắm chặt tay chị, ánh mắt dần bình tĩnh lại.
Suốt nhiều đêm liền, Thu thức trắng chăm sóc thương binh. Chiếc khăn tay trắng đã sờn mép lúc nào cũng ở bên chị.
Sau chiến tranh, người chiến sĩ năm ấy tìm lại bệnh xá cũ nhưng chỉ còn nền đất phủ cỏ xanh. Anh giữ mãi chiếc khăn tay Thu để lại như một kỷ vật thiêng liêng của tình người giữa thời bom đạn.



