Cựu chiến binh

CHIẾC KHĂN TAY MÀU TRẮNG

Trước ngày lên đường, cô gái chỉ kịp chạy ra bờ ngõ, dúi vào tay anh một chiếc khăn tay màu trắng, thêu vội hai chữ nhỏ: “Bình an”. Cô không khóc, chỉ cắn môi thật chặt như sợ nước mắt làm yếu lòng người ra trận. Anh lính trẻ cất chiếc khăn vào túi áo ngực, nơi gần trái tim nhất. Trên đường hành quân, khăn trở thành vật quý. Những đêm mưa rừng lạnh buốt, anh lấy khăn lau mặt, lau súng, rồi gấp lại ngay ngắn như giữ một phần quê nhà. Trong trận đánh ác liệt, anh bị thương nặng. Đồng đội chạy đến,

Lào Cai13/02/2026Đoàn xã Yên Thành (Đoàn xã Yên Thành)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trước ngày lên đường, cô gái chỉ kịp chạy ra bờ ngõ, dúi vào tay anh một chiếc khăn tay màu trắng, thêu vội hai chữ nhỏ: “Bình an”. Cô không khóc, chỉ cắn môi thật chặt như sợ nước mắt làm yếu lòng người ra trận.
Anh lính trẻ cất chiếc khăn vào túi áo ngực, nơi gần trái tim nhất. Trên đường hành quân, khăn trở thành vật quý. Những đêm mưa rừng lạnh buốt, anh lấy khăn lau mặt, lau súng, rồi gấp lại ngay ngắn như giữ một phần quê nhà.
Trong trận đánh ác liệt, anh bị thương nặng. Đồng đội chạy đến, thấy anh vẫn nắm chặt chiếc khăn trong tay. Anh chỉ kịp nói nhỏ: “Gửi lại… cho cô ấy…” rồi lịm đi.
Nhiều năm sau, chiếc khăn được trả về. Cô gái ngày nào đã thành người phụ nữ tóc pha sương, nhưng khi mở khăn ra, hai chữ “Bình an” vẫn còn đó. Chỉ có điều, người nhận không còn là anh nữa, mà là ký ức của cả một đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn