Bài viết

CHIẾC KHĂN TAY MÀU TRẮNG

Nguyễn Thị Yến Nhi

Hưng Yên22/08/2026phường Lê Đại Hành (Phường Lê Đại Hành)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày người con gái lên đường, mẹ đưa cho cô một chiếc khăn tay màu trắng. Mẹ nói đó là chiếc khăn bà đã tự may từ một mảnh vải cũ. Cô gái nhận lấy, cẩn thận gấp lại rồi đặt vào túi áo.

“Con giữ nhé. Khi nhớ nhà thì lấy ra xem.”

Cô cười:

“Con nhớ mẹ thì cần gì nhìn khăn.”

Mẹ cũng cười, nhưng đôi mắt đã đỏ.

Những ngày xa nhà, chiếc khăn trở thành vật cô luôn mang theo. Mỗi khi có thời gian nghỉ, cô lại lấy ra gấp lại thật ngay ngắn. Đồng đội hỏi:

“Khăn đẹp thế?”

Cô đáp:

“Mẹ tôi làm.”

Chỉ ba chữ nhưng đủ để người nghe hiểu chiếc khăn quý đến mức nào.

Có lần cô viết thư về nhà rằng chiếc khăn vẫn còn nguyên. Người mẹ đọc thư, vui cả ngày. Bà tưởng tượng con gái vẫn đang khỏe mạnh ở nơi xa.

Nhưng rồi những lá thư không còn đến nữa.

Một ngày, gia đình nhận lại chiếc khăn.

Nó đã cũ, có vài nếp gấp và không còn trắng như trước.

Người mẹ cầm khăn rất lâu.

Bà áp nó vào tay rồi nói:

“Con vẫn giữ lời.”

Nhiều năm sau, chiếc khăn được đặt trong một chiếc hộp nhỏ cùng những kỷ vật khác.

Người cháu hỏi:

“Bà giữ cái khăn này để làm gì?”

Bà trả lời:

“Để nhớ rằng ngày con đi, nó vẫn còn trẻ lắm.”

Chiếc khăn không thể đưa người con gái trở về.

Nhưng nó đã giữ lại một phần tuổi trẻ của cô.

Một vật nhỏ bé có thể không có giá trị lớn về vật chất, nhưng với một gia đình, nó có thể chứa cả một đời thương nhớ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn