CHIẾC KHĂN TAY MÀU XANH
CHIẾC KHĂN TAY MÀU XANH
Anh Lực luôn giữ trong túi áo một chiếc khăn tay màu xanh đã cũ. Đó là món quà em gái tặng trước ngày anh lên đường nhập ngũ. Chiếc khăn theo anh qua biết bao cánh rừng, bao trận đánh. Những lúc nhớ nhà, anh thường lấy nó ra nhìn rất lâu. Đồng đội hỏi: “Nhớ quê lắm à?” Anh cười nhẹ: “Nhớ chứ… nhưng phải đánh xong mới được về.” Một lần hành quân qua vùng đồi đá, đơn vị gặp mưa lớn bất ngờ. Đường trơn khiến nhiều người ngã bị thương. Một chiến sĩ trẻ bị mảnh đá cắt vào trán, máu chảy nhiều. Anh Lực không ngần ngại lấy chiếc khăn tay của mình băng vết thương cho đồng đội. Chiếc khăn xanh thấm đỏ máu giữa cơn mưa lạnh. Ít lâu sau, trong một trận đánh ác liệt, anh Lực hy sinh khi đang bảo vệ tuyến rút lui cho đồng đội. Người chiến sĩ năm ấy giữ lại chiếc khăn cũ như một kỷ vật. Sau chiến tranh, ông tìm về quê anh Lực trao lại cho gia đình. Người em gái cầm chiếc khăn đã bạc màu mà lặng đi rất lâu. Bởi trong từng sợi vải ấy không chỉ còn tình thân, mà còn có cả tuổi trẻ của một người lính đã gửi lại giữa thời hoa lửa.



