Chiếc Khăn Tay Màu Xanh
Chiếc Khăn Tay Màu Xanh
Lan là nữ thanh niên xung phong trẻ nhất đơn vị. Cô luôn mang theo chiếc khăn tay màu xanh đã bạc màu theo năm tháng. Mỗi khi nghỉ chân, Lan lại cẩn thận gấp chiếc khăn bỏ vào túi áo như một báu vật.
Một lần đồng đội tò mò hỏi, Lan mỉm cười kể rằng đó là món quà của người anh trai trước khi anh lên đường chiến đấu. Anh dặn cô phải sống thật mạnh mẽ và giữ niềm tin vào ngày mai.
Công việc san lấp hố bom vô cùng nguy hiểm. Có những đêm mưa lớn, đất đá sạt xuống khiến mọi người kiệt sức. Lan vẫn luôn xung phong đi đầu. Dáng người nhỏ bé của cô thoăn thoắt giữa khói bụi và tiếng bom đạn.
Một hôm, đơn vị bị máy bay địch bất ngờ tập kích. Trong lúc hỗ trợ đưa thương binh ra nơi an toàn, Lan bị thương ở tay. Máu thấm đỏ cả chiếc khăn màu xanh nhưng cô vẫn cười bảo mình không sao.
Sau trận bom, đồng đội ngồi bên nhau trong im lặng. Lan nhìn chiếc khăn cũ rồi khẽ nói: “Chỉ cần còn niềm tin, chúng ta nhất định sẽ thắng.” Câu nói giản dị ấy khiến mọi người thêm vững lòng giữa những ngày chiến tranh khốc liệt.


