Chiếc khăn tay thêu bông sen của cô gái Trung Trữ
Chiếc khăn tay thêu bông sen của cô gái Trung Trữ
Đêm cuối cùng trước giờ đưa tiễn người yêu vào chiến trường Nam Bộ gian khổ, bên bờ sông Sào Khê lộng gió, cô gái trẻ thôn Trung Trữ đã trao cho người chiến sĩ một kỷ vật thiêng liêng: một chiếc khăn tay màu trắng được cô tự tay thêu thùa suốt nhiều đêm ròng. Trên góc khăn là hình ảnh một bông sen thanh tao nở rực rỡ giữa đầm, kèm theo dòng chữ nhỏ nhắn nhưng vô cùng nắn nót: "Vẹn tròn thủy chung – Chờ anh về".
Chiếc khăn tay nhỏ bé ấy từ đó trở thành báu vật bất ly thân, nằm trang trọng trong túi áo ngực trái của người lính, ngay sát nhịp đập trái tim anh. Nó đã cùng anh băng qua những trận mưa bom bão đạn ở Đường 9 - Nam Lào, lội qua những đầm lầy sực mùi thuốc súng ở miền Tây Nam Bộ. Có những lần bị thương nặng tưởng chừng không qua khỏi, anh lại rút chiếc khăn ra nhìn, ngửi mùi hương quê nhà còn vương trên thớ vải để lấy thêm nghị lực chiến đấu với tử thần. Mười năm sau ngày đất nước thống nhất, người lính năm xưa trở về với một bên cánh tay áo bỏ trống, nhưng chiếc khăn tay bạc màu, sờn góc vẫn được anh nâng niu vẹn nguyên như minh chứng cho một tình yêu bất tử đi qua thời hoa lửa.



