Bài viết

Chiếc Khăn Tay Thêu Chữ Mẹ

Đắk Lắk27/04/2026Đoàn phường Cư Bao (Đoàn phường Cư Bao)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, bà Trần Thị Lan làm y tá dân quân tại một trạm cứu thương dã chiến ở Thừa Thiên Huế. Trạm nằm nép dưới chân đồi, được ngụy trang bằng lá cây, ngày đêm tiếp nhận thương binh từ các trận địa đưa về. Một buổi chiều mưa nặng hạt, đơn vị cáng vào một chiến sĩ trẻ bị thương ở chân. Anh tên Nguyễn Văn Dũng, quê Nam Định, mới ngoài đôi mươi. Trong lúc bà Lan băng bó vết thương, anh luôn giữ chặt túi áo ngực như sợ đánh rơi thứ gì đó. Khi thay áo cho anh, bà thấy trong túi là một chiếc khăn tay cũ đã bạc màu. Góc khăn thêu bằng chỉ xanh hai chữ đơn sơ: Mẹ. Bà Lan hỏi nhỏ: “Khăn của ai gửi cho em?” Anh Dũng cười hiền: “Mẹ em thêu trước ngày lên đường. Bảo khi nào nhớ nhà thì lấy ra nhìn.” Những ngày nằm điều trị, mỗi khi đau hoặc sốt, anh lại lấy chiếc khăn ra nắm trong tay. Có lúc chỉ nhìn dòng chữ nhỏ ấy mà mắt đỏ hoe. Một đêm, pháo địch bắn gần khu vực trạm xá. Mọi người khẩn trương chuyển thương binh xuống hầm trú ẩn. Giữa lúc vội vàng, anh Dũng chợt hỏi: “Chị Lan ơi, chiếc khăn của em đâu?” Bà Lan vội tìm lại rồi trao tận tay. Anh cầm lấy, thở phào như vừa nhận lại một phần quê hương. Ít tuần sau, vết thương lành dần, anh trở lại đơn vị. Trước khi đi, anh nói với bà Lan: “Em mang khăn theo để nhớ còn có mẹ chờ về.” Sau hòa bình, bà Lan vẫn nhớ gương mặt chàng trai trẻ hôm ấy và chiếc khăn tay nhỏ bé kia. Bà thường kể với con cháu rằng: “Trong chiến tranh, người ta vượt qua đau đớn không chỉ bằng thuốc men, mà còn bằng tình thương từ gia đình gửi gắm trong những điều giản dị nhất.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chiếc Khăn Tay Thêu Chữ Mẹ | Câu chuyện thời hoa lửa