Chiếc khăn tay thêu dở
Chiếc khăn tay thêu dở
Bà Hòa học thêu từ năm mười sáu tuổi. Những đường kim của bà đều đặn, mềm mại như dòng nước chảy.
Năm 1972, bà bắt đầu thêu một chiếc khăn tay.
Chiếc khăn ấy dành cho người yêu bà – một anh bộ đội đóng quân gần làng. Hai người hẹn nhau: khi nào thêu xong, bà sẽ đưa cho anh, coi như lời hứa chờ đợi.
Nhưng bà chưa kịp hoàn thành.
Một buổi sáng, tin báo đơn vị anh hành quân gấp ra mặt trận. Anh chỉ kịp ghé qua, nói vài câu vội vã rồi đi.
Bà cầm chiếc khăn đang thêu dở, đứng nhìn theo.
Những mũi chỉ dang dở, như chính lời hẹn của họ.
Sau này, bà không thêu tiếp nữa. Chiếc khăn được gấp lại, cất trong hòm gỗ.
Nhiều năm trôi qua, con cháu hỏi sao bà không thêu nốt, bà chỉ cười:
“Có những thứ, dở dang thì mới còn mãi.”
Chiếc khăn ấy, với những đường chỉ chưa hoàn thành, lại trở thành thứ nguyên vẹn nhất của một thời hoa lửa.



