Chiếc Khăn Tay Thêu Dở
Một chiếc khăn tay thêu dở dang giữa những ngày hành quân đã trở thành kỷ vật lặng lẽ, mang theo ước mơ giản dị của một cô gái trẻ.
“Hồi đó, rảnh lúc nào là tụi tôi lại tranh thủ làm chút việc riêng,” bà Lan kể. “Không phải để giải trí… mà để giữ lại cảm giác bình thường.” Bà mang theo một mảnh vải nhỏ và kim chỉ trong ba lô. “Tôi định thêu một chiếc khăn tay. Không phải để dùng… mà để tặng.” Trong nhóm có cô Hạnh – người khéo tay, thường ngồi cạnh bà mỗi khi thêu. “Hạnh hay chỉ tôi từng mũi kim. Cười suốt, dù công việc rất vất vả.” Chiếc khăn dần hiện lên những đường chỉ đầu tiên. Một góc đã thêu xong hình bông hoa nhỏ. “Nhưng chưa kịp hoàn thành.” Một buổi tối, đơn vị nhận lệnh làm đường gấp sau một trận bom. “Chúng tôi làm xuyên đêm.” Giữa lúc đang san đất, tiếng máy bay lại xuất hiện. “Không kịp trú ẩn hoàn toàn.” Sau đợt bom, mọi người kiểm tra lại. “Hạnh… không còn nữa.” Bà Lan dừng lại, mắt trầm xuống. “Trong túi áo của Hạnh, tôi thấy chiếc khăn tay.” Nó vẫn còn đó, gấp gọn, nhưng dính đất và bụi. “Đường thêu dở… vẫn chưa xong.” Từ hôm đó, bà giữ chiếc khăn. “Không ai thêu tiếp.” Nhiều năm sau, chiếc khăn đã cũ, chỉ hơi sờn. “Nhưng tôi vẫn giữ nguyên như lúc đó.” Bà khẽ nói:
“Có những thứ dở dang… không phải vì không thể tiếp tục, mà vì không ai thay thế được.” Mỗi lần nhìn vào bông hoa thêu dở, bà lại nhớ đến nụ cười của Hạnh. “Không cần hoàn chỉnh… vẫn đủ để nhớ.” Trong thời hoa lửa, một chiếc khăn tay thêu dở không chỉ là vật dụng – mà là giấc mơ giản dị của tuổi trẻ, dừng lại giữa chừng nhưng vẫn sống mãi trong ký ức của những người ở lại.



