CHIẾC KHĂN TAY THÊU HOA
Một cô gái trẻ trước ngày lên đường được mẹ tặng chiếc khăn tay có thêu một bông hoa nhỏ. Cô cầm chiếc khăn rồi cười: “Mẹ tự thêu à?” Mẹ gật đầu. Cô nói: “Con sẽ giữ.” Sau đó chiếc khăn được gửi về cùng những kỷ vật. Người mẹ giữ nó trong chiếc hộp gỗ. Nhiều năm sau, cháu gái tìm thấy chiếc khăn. Cô bé thích bông hoa được thêu bằng những đường chỉ đã bạc màu. Mẹ cô kể rằng đó là chiếc khăn bà ngoại làm cho người dì. Cô bé hỏi: “Dì có thích hoa không?” Mẹ đáp: “Thích lắm.” Cô bé xin được giữ chiếc khăn. Nó trở thành vật kỷ niệm trong gia đình. Nhiều năm sau, cô bé lớn lên, vẫn cất chiếc khăn trong tủ. Khi có con, cô lại kể câu chuyện về người dì. Một chiếc khăn nhỏ đã đi qua nhiều thế hệ mà không bị bỏ quên. Những đường chỉ có thể phai, nhưng câu chuyện về người làm ra nó vẫn được giữ lại. Người mẹ năm xưa chỉ muốn con gái có một vật nhỏ bên mình. Bà không thể biết rằng chiếc khăn ấy sẽ trở thành một trong những kỷ vật quan trọng nhất của gia đình.



