CHIẾC KHĂN TRẮNG Ở BẾN TÀU
Năm 1968, bến tàu Liên Hà là nơi tiễn bộ đội ra trận. Sáng nào cũng có người khóc, người cười, người lặng im. Trong đám đông, có cô gái tên Hạnh, mười chín tuổi, tiễn người yêu – anh Thụ – lên tàu. Trước khi đi, anh đưa cho cô chiếc khăn tay trắng, bảo: “Anh đi ít bữa thôi.” Tàu rời bến, Hạnh đứng mãi, chiếc khăn phất theo khói. Bom nổ xa, đất rung, nhưng cô vẫn tin sẽ có ngày anh về. Cô đem khăn gấp cẩn thận, giấu trong hòm áo cưới. Năm sau, thư báo tử đến. Cô không khóc, chỉ ra bến, ngồi suốt ngày nhìn sông. Dân làng quen, cứ chiều lại thấy cô bên ghềnh đá, tóc xõa, tay cầm khăn. Một hôm, bến bị bom, nước sông đục ngầu, người ta chạy tán loạn. Khi yên, không ai thấy Hạnh nữa. Chỉ còn chiếc khăn trắng vướng trên cọc gỗ, đung đưa trong gió. Sau hòa bình, người ta xây lại bến, trên lan can có khắc hàng chữ nhỏ: “Nơi cô gái từng tiễn người đi.” Thỉnh thoảng, khách qua đò bảo nhìn thấy một bóng người mặc áo trắng, đứng ở chỗ ấy, tóc bay theo gió, mắt dõi về phía đường tàu cũ. Họ bảo, có lẽ cô vẫn đang tiễn người mình thương đi qua một cuộc chiến không có ngày về.



