Chiếc khung cửi bên hiên nhà
Trong căn nhà gỗ nhỏ ở Tam Đường, chiếc khung cửi vẫn đều đặn vang lên mỗi chiều. Người mẹ dân tộc Thái đã gắn bó với công việc dệt vải từ thuở thiếu nữ. Những tấm vải do mẹ dệt từng theo chồng, theo con trong những ngày lên đường làm nhiệm vụ.
Sau khi chồng hy sinh, mẹ một mình nuôi hai con khôn lớn. Dù cuộc sống khó khăn, mẹ luôn dạy các con phải sống trung thực, yêu quê hương và biết ơn những người đã hy sinh. Khi cả hai con lần lượt nhập ngũ, mẹ lặng lẽ dệt thêm hai chiếc chăn mỏng gửi theo đơn vị.
Những năm sau đó, cả hai người con đều anh dũng hy sinh. Mỗi chiều, mẹ vẫn ngồi bên khung cửi như một thói quen. Tiếng thoi đưa đều đặn hòa cùng tiếng gió núi, như lời tâm sự với những người thân đã khuất.
Được phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, mẹ dành tấm bằng trang trọng đặt cạnh khung cửi. Bà bảo, từng sợi chỉ được dệt bằng tình yêu thương cũng giống như từng thế hệ người Việt Nam dệt nên tấm vải hòa bình bằng sự hy sinh và lòng quả cảm.


