Chiếc Khuy Áo Bằng Gỗ
Đầu năm 1973, một đơn vị bộ đội đang đóng quân trong cánh rừng thuộc miền Đông Nam Bộ. Sau nhiều tháng hành quân liên tục, quần áo của các chiến sĩ đều đã sờn cũ. Có chiếc áo rách vai, có chiếc đứt chỉ, có chiếc mất khuy vì vướng cành cây trên đường đi.
Chiến sĩ Hoàng Văn Lâm, hai mươi bốn tuổi, quê ở Cao Bằng, được phân công phụ trách tổ quân trang của đại đội.
Mỗi lần kiểm tra quân phục, anh đều cẩn thận nhặt lại những chiếc khuy còn dùng được.
Khuy nhựa thì giữ.
Khuy kim loại thì lau sạch.
Chiếc nào vỡ mới bỏ.
Một hôm, kho quân nhu chưa kịp bổ sung khuy áo mới.
Nhiều chiến sĩ phải dùng dây buộc tạm phần cổ áo.
Lâm nghĩ mãi.
Rồi anh nhớ đến nghề mộc của ông nội.
Anh tìm những cành gỗ nhỏ đã khô.
Dùng con dao gọt thành từng miếng tròn.
Sau đó lấy chiếc đinh nung nóng để tạo bốn lỗ nhỏ ở giữa.
Mỗi chiếc khuy mất gần nửa giờ mới hoàn thành.
Đồng đội cầm thử rồi bật cười.
"Khuy gỗ cũng mặc được à?"
Lâm mỉm cười.
"Miễn cài chắc."
"Là được."
Chỉ ít ngày sau, gần hai chục chiếc khuy gỗ đã được may lên những bộ quân phục cũ.
Chúng không giống nhau.
Có chiếc màu vàng nhạt.
Có chiếc nâu sẫm.
Nhưng đều rất bền.
Một lần, đơn vị phải vượt qua đoạn rừng rậm.
Quần áo nhiều người bị cành cây kéo mạnh.
Những chiếc khuy gỗ vẫn giữ chặt.
Một chiến sĩ nhìn xuống áo mình rồi nói:
"Khéo khi còn chắc hơn khuy cũ."
Lâm chỉ cười.
Anh tiếp tục làm thêm vài chiếc dự phòng.
Không chỉ cho đơn vị mình.
Mà còn gửi sang đại đội bên cạnh.
Một buổi chiều, anh thấy một chiến sĩ trẻ đang loay hoay khâu lại chiếc áo bị rách.
Lâm ngồi xuống.
Cầm kim chỉ giúp.
Rồi đính thêm một chiếc khuy gỗ mới.
Người lính xúc động nói:
"Em cứ nghĩ phải mặc áo bung khuy đến hết đợt."
Lâm nhẹ nhàng đáp:
"Còn cách."
"Thì mình tìm."
Trong buổi sinh hoạt truyền thống, chính trị viên kể về Anh hùng Bế Văn Đàn, người luôn đặt nhiệm vụ và đồng đội lên trên những khó khăn của bản thân.
Ông nói:
"Người biết nghĩ cho tập thể sẽ luôn tìm ra cách vượt qua thiếu thốn."
Lâm nhìn chiếc áo với hàng khuy gỗ ngay ngắn.
Anh hiểu rằng, những điều nhỏ bé cũng có thể giúp đồng đội thêm tự tin trong mỗi chặng hành quân.
Sau ngày đất nước thống nhất, Lâm trở về quê mở một xưởng mộc nhỏ.
Ông làm đủ loại bàn ghế, tủ và đồ gia dụng.
Thế nhưng, trong ngăn kéo bàn làm việc vẫn còn một chiếc hộp nhỏ đựng vài chiếc khuy gỗ năm xưa.
Một hôm, cô cháu gái mở hộp rồi tò mò hỏi:
"Ông ơi, sao ông giữ mấy chiếc khuy này mãi vậy?"
Lâm cầm một chiếc lên.
Nhẹ nhàng xoay trong lòng bàn tay.
Ông mỉm cười.
"Vì nó nhắc ông nhớ rằng."
"Dù trong hoàn cảnh thiếu thốn nhất."
"Con người vẫn có thể tạo ra điều hữu ích bằng đôi bàn tay và sự kiên trì."
Đứa bé gật đầu.
Khẽ đặt chiếc khuy trở lại chiếc hộp gỗ.
Ngoài sân, tiếng bào gỗ vang lên đều đặn.
Ánh nắng chiều len qua tán cây trước hiên nhà.
Lâm lặng lẽ nhìn những tia nắng ấy.
Ông hiểu rằng, trong thời hoa lửa, không chỉ những chiến công nơi chiến trường mới đáng nhớ.
Còn có biết bao con người bình dị đã âm thầm vá lại từng chiếc áo, làm từng chiếc khuy và chăm chút cho đồng đội bằng tất cả sự tận tâm.
Chính những việc làm nhỏ bé ấy đã góp phần tạo nên sức mạnh đoàn kết, giúp những người lính vững vàng vượt qua gian khó để đi đến ngày đất nước trọn niềm vui thống nhất.



