CHIẾC KIM KHÂU BAO GẠO VÀ CHIẾC VÁO RÁCH VAI
CHIẾC KIM KHÂU BAO GẠO VÀ CHIẾC VÁO RÁCH VAI
Nhân chứng kể lại: Cô Nguyễn Thị Định (Cựu nữ dân công hỏa tuyến, Hà Tĩnh)
"Mùa đông năm 1972, thời tiết ở vùng núi Hương Khê lạnh buốt da buốt thịt. Đoàn dân công hỏa tuyến chúng tôi gùi gạo, thồ hàng ra mặt trận trong tình trạng thiếu thốn đủ đường. Chiếc áo kaki xanh của tôi bị rách toác một mảng lớn ở bả vai do va quệt vào vách đá lúc tránh bom, gió ngàn lùa vào lạnh thấu xương.
Giữa rừng đêm, không có kim chỉ may vá thông thường, chị tiểu đội trưởng tên lượm đã nảy ra sáng kiến. Chị dùng một chiếc kim khâu bao tải bằng sắt to đùng, nhặt những sợi đay tước ra từ vỏ bao gạo, rồi hì hục ngồi vá lại vai áo cho mi dưới ánh lửa tù mù của bếp Hoàng Cầm. Tiếng kim chọc qua lớp vải thô nghe sột soạt, từng đường chỉ đay to tướng, thô nhám cố ghì chặt hai mép vải rách.
Chị Lượm vừa khâu vừa mắng yêu: 'Con gái con lứa đi đứng chẳng chịu nhìn, để áo rách thế này sương muối nó ăn vào phổi thì lấy sức đâu mà gùi hàng'. Chiếc áo vá chỉ đay thời hoa lửa ấy tuy cộm lên, thô cạch trên vai, nhưng mỗi bước đi, tôi lại cảm thấy ấm áp lạ kỳ. Nó không chỉ che tấm lưng tôi khỏi cái lạnh của đại ngàn, mà còn chở che tôi bằng tình chị em mộc mạc, sắt son của những ngày cùng nhau gồng gánh giang sơn."



