Chiếc la bàn bị nứt
Anh Quang là trinh sát. Trong túi áo anh luôn có chiếc la bàn nhỏ. Một lần vượt suối, anh trượt chân ngã, la bàn va vào đá bị nứt mặt kính. Kim vẫn quay nhưng khó nhìn.
Đồng đội bảo: “Bỏ đi, nguy hiểm lắm.”
Anh Quang lắc đầu: “Không có nó, dễ lạc cả đội.”
Anh lấy nhựa cây trám lên vết nứt, dùng vải quấn lại. Từ đó anh nhìn la bàn qua lớp nhựa mờ, nhưng vẫn định hướng được.
Trong một chuyến dẫn đường ban đêm, nhờ chiếc la bàn nứt, anh đưa cả đội tránh được bãi mìn. Ai cũng thở phào.
Sau hòa bình, anh Quang đem chiếc la bàn đặt trên bàn làm việc. Anh nói: “Nó từng chỉ đường sống.” Dù mặt kính nứt, kim la bàn vẫn quay như ý chí người lính. Chiếc la bàn ấy nhắc rằng trong chiến tranh, đôi khi chỉ cần sai một hướng là trả giá bằng mạng sống.



