Chiếc la bàn nhỏ
Câu chuyện kể lại kỷ niệm của ông Lương Văn Hải trong một lần hành quân giữa rừng sâu. Một chiếc la bàn nhỏ đã giúp đơn vị tìm được đường đi trong đêm tối, trở thành biểu tượng của niềm tin và sự kiên định của người lính trong thời hoa lửa.
Năm 1968, ông Lương Văn Hải là chiến sĩ trinh sát của một đơn vị bộ đội đang làm nhiệm vụ dẫn đường cho cả đơn vị hành quân qua rừng. Một đêm nọ, trời đổ mưa lớn, sương mù dày đặc khiến con đường rừng trở nên khó xác định. Nếu đi lạc, cả đơn vị có thể rơi vào khu vực nguy hiểm. Lúc đó, ông Hải lấy từ túi áo ra một chiếc la bàn nhỏ – vật dụng luôn mang theo trong mỗi chuyến đi. Dưới ánh đèn pin yếu ớt, ông cẩn thận xác định phương hướng rồi dẫn cả đơn vị tiếp tục tiến bước. Con đường rất khó đi, nhiều đoạn phải băng qua suối và leo qua những sườn đồi trơn trượt. Nhưng nhờ chiếc la bàn nhỏ ấy, họ vẫn giữ được hướng đi đúng. Gần sáng, đơn vị cuối cùng cũng đến được vị trí an toàn như kế hoạch. Sau này, khi kể lại kỷ niệm ấy, ông Lương Văn Hải nói rằng: “Trong thời hoa lửa, đôi khi chỉ một vật nhỏ như chiếc la bàn cũng có thể giúp cả đơn vị giữ vững phương hướng – không chỉ trong rừng sâu mà còn trong ý chí của người lính.”


