CHIẾC LÁ THƯ NHÀU MÉP
CHIẾC LÁ THƯ NHÀU MÉP
Lá thư mẹ gửi cho anh Vinh đã nhàu hết các mép vì được mở ra đọc quá nhiều lần.
Mỗi tối trước khi ngủ, anh lại lấy thư ra đọc dưới ánh đèn dầu leo lét.
Một chiến sĩ trẻ nhìn anh cười: “Anh thuộc lòng rồi còn đọc nữa à?”
Anh Vinh chỉ cười nhẹ rồi vuốt phẳng từng nếp gấp trên tờ giấy cũ.
Ngoài trời, gió đêm thổi qua cánh rừng hun hút nghe dài và lạnh buốt.
Tiếng côn trùng rả rích vang lên giữa khoảng không tối đen.
Cả tiểu đội đã ngủ yên sau một ngày hành quân dài mệt mỏi.
Đến gần sáng, pháo địch bất ngờ dội xuống phía bìa rừng.
Anh Vinh lao đi tải thương giữa màn khói bụi dày đặc.
Chiếc lá thư nhàu mép năm ấy mãi còn trong ký ức thời hoa lửa.



