Cựu chiến binh

Chiếc lược chưa kịp trao

An Giang18/09/2026Xã Cẩm Vân (Xã Cẩm Vân)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ba lô của người lính có một món đồ rất nhỏ.

Đó là một chiếc lược bằng gỗ.

Nó chẳng có giá trị gì đặc biệt. Không chạm khắc cầu kỳ, không được làm từ vật liệu quý. Chỉ là một chiếc lược nhỏ mà anh đã tự tay làm trong những ngày nghỉ hiếm hoi.

Nhưng anh giữ nó cẩn thận hơn tất cả những thứ khác.

Bởi chiếc lược ấy dành cho con gái.

Con bé mới lên năm khi anh rời nhà.

Ngày tiễn cha, nó ôm lấy chân anh và hỏi:

“Bao giờ bố về?”

Anh cúi xuống bế con.

“Bố đi một thời gian rồi về.”

“Bao lâu ạ?”

Anh suy nghĩ một lúc.

“Con ngủ nhiều lần thì bố về.”

Cô bé gật đầu.

Nó tin lời bố.

Trước khi lên đường, anh hôn lên tóc con.

Mái tóc mềm và dài.

Anh nói:

“Đừng cắt tóc nhé. Bố về bố chải tóc cho.”

Con bé cười.

“Vâng.”


Những năm ở chiến trường, mỗi khi có thời gian, anh lại nghĩ đến con.

Anh nhớ tiếng con gọi.

Nhớ đôi bàn tay bé xíu.

Nhớ mái tóc dài mà anh từng vuốt trước ngày đi.

Một hôm, anh nhặt được một mảnh gỗ nhỏ.

Anh ngồi bên ánh đèn và bắt đầu gọt.

Từng chút một.

Anh làm một chiếc lược.

Chiếc lược không thật đẹp.

Có vài chiếc răng không đều.

Nhưng anh rất hài lòng.

Anh cầm nó trong tay và tưởng tượng ngày trở về.

Anh sẽ gọi con gái.

Con bé sẽ chạy đến.

Anh sẽ lấy chiếc lược ra.

“Bố tặng con.”

Có lẽ con bé sẽ hỏi:

“Bố tự làm à?”

Anh sẽ gật đầu.

Rồi anh sẽ ngồi chải tóc cho con như những ngày trước chiến tranh.

Chỉ nghĩ đến vậy thôi, anh đã thấy lòng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chiếc lược chưa kịp trao | Câu chuyện thời hoa lửa