Bài viết

Chiếc Lược Gãy

Một chiếc lược gãy đôi giữa chiến trường đã trở thành kỷ vật thiêng liêng, gắn với lời hứa và tình cảm giản dị nhưng sâu sắc của những con người trong thời chiến.

Gia Lai29/04/2026Châu Minh Thắng (Đoàn xã Chư Sê)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Đặng Thị Hòa kể rằng, giữa những ngày làm đường, san lấp hố bom, các cô gái thanh niên xung phong vẫn cố giữ cho mình một chút gì đó của tuổi trẻ – như mái tóc được chải gọn gàng mỗi tối. Trong tổ của bà có một người bạn thân tên là Nguyễn Thị Lan. Lan có một chiếc lược nhỏ bằng nhựa, luôn mang theo bên mình. “Dù thế nào cũng phải gọn gàng,” Lan hay nói, rồi cười. Chiếc lược ấy không chỉ để chải tóc, mà còn là món quà của người em trai gửi lên cho Lan trước khi cô đi làm nhiệm vụ. Một buổi tối, sau một ngày làm việc mệt mỏi, hai người ngồi bên nhau. Lan đưa chiếc lược cho bà Hòa. “Cầm thử đi, chải tóc mượt lắm,” Lan nói. Bà Hòa cười, nhận lấy, rồi hai người thay nhau chải tóc dưới ánh đèn dầu leo lét. Đó là những khoảnh khắc hiếm hoi bình yên. Nhưng rồi một ngày, trong lúc đang làm nhiệm vụ, đơn vị bị ném bom bất ngờ. Mọi người tản ra tìm chỗ trú. Sau khi trận bom qua đi, bà Hòa gọi tên Lan, nhưng không có tiếng trả lời. Họ tìm thấy Lan cách đó không xa. Chiếc lược trong túi áo cô bị gãy làm đôi. Bà Hòa nhặt lấy hai mảnh lược, lặng lẽ cất đi. Sau chiến tranh, bà vẫn giữ chúng. Một mảnh bà giữ cho mình, mảnh còn lại bà tìm cách gửi về cho gia đình Lan. “Để họ biết Lan đã luôn mang theo tình cảm của người thân bên mình,” bà nói. Nhiều năm trôi qua, hai mảnh lược ấy không bao giờ được ghép lại. Nhưng với bà Hòa, chúng vẫn là một phần nguyên vẹn của ký ức. Giữa thời hoa lửa, có những thứ rất nhỏ bé – như một chiếc lược. Nhưng chính những thứ nhỏ bé ấy lại giữ gìn con người, giữ lại những sợi dây tình cảm, và nhắc nhớ rằng, dù trong hoàn cảnh nào, họ vẫn là những con người biết yêu thương, biết nhớ về nhau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn