Bài viết

Chiếc Lược Gãy Một Răng

Một chiếc lược nhựa đơn sơ đã gãy mất một răng nhưng vẫn được người lính giữ lại suốt nhiều năm. Trong thời hoa lửa, nó không chỉ là vật dụng nhỏ bé, mà còn là sợi dây nối giữa chiến trường và gia đình.

Gia Lai20/05/2026Siu Luyên (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972.

Phạm Văn Khải là chiến sĩ thông tin của một đơn vị đóng quân trong rừng sâu.

Công việc của anh thường gắn với máy liên lạc, dây dẫn và những đêm thức trắng.

Trong ba lô của Khải luôn có một chiếc lược nhựa màu đen.

Mẹ anh đưa trước ngày nhập ngũ.

— Đi xa thì nhớ chải đầu gọn gàng, giữ mình cho sạch sẽ.

Anh cười:

— Trong rừng ai nhìn mà chải mẹ ơi.

Nhưng vẫn cất kỹ.

Chiếc lược nhỏ nằm trong túi vải bên cạnh bộ đồ cá nhân.

Một buổi sáng.

Sau một đêm mưa lớn.

Đơn vị trú dưới tán rừng.

Khải lấy chiếc lược ra chải tóc.

Một chiếc răng bị vướng vào tóc rồi gãy mất.

Anh khựng lại.

Nhìn chiếc lược im lặng rất lâu.

Chiến sĩ bên cạnh trêu:

— Gãy có một răng thôi mà, còn dùng được.

Khải gật đầu.

— Ừ… còn dùng được.

Nhưng từ hôm đó.

Chiếc lược vẫn theo anh.

Chỉ thiếu một răng nhỏ.

Không ai để ý.

Chỉ Khải biết.

Mỗi lần chải tóc, anh lại nhớ đến ngày rời nhà.

Nhớ bàn tay mẹ đưa chiếc lược vào tay mình.

Một lần đơn vị hành quân gấp.

Hành trang nhẹ nhất có thể.

Có người định bỏ bớt đồ.

Khải vẫn giữ chiếc lược.

Chiến sĩ trẻ hỏi:

— Cái đó cũng mang theo à?

Khải cười nhẹ:

— Nhẹ thôi mà.

— Nhưng bỏ lại thì thấy thiếu.

Nhiều năm sau chiến tranh.

Khải trở về quê.

Chiếc lược cũ vẫn nằm trong hộp kỷ vật.

Đã ngả màu.

Răng lược cũng không còn đầy đủ.

Con gái ông hỏi:

— Sao ba giữ cái lược gãy vậy?

Ông Khải nhìn nó rất lâu rồi nói:

— Có những thứ không còn nguyên vẹn.

— Nhưng vẫn giữ được cả một phần ký ức.

Chiếc lược gãy một răng ấy.

Không còn chải tóc như xưa.

Nhưng vẫn chải lại được cả một thời tuổi trẻ đi qua khói lửa, và tình mẹ không bao giờ phai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn