Bài viết

Chiếc Lược Gãy Nửa

Một chiếc lược gãy đôi trong những ngày làm đường giữa bom đạn đã trở thành kỷ vật gắn với tình bạn, lời hứa và nỗi nhớ không nguôi của những cô gái thanh niên xung phong.

Gia Lai05/05/2026Nguyễn Văn Thảo (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Thị Duyên vào đội thanh niên xung phong khi vừa 17 tuổi. Những ngày ở rừng, cuộc sống vất vả, thiếu thốn đủ bề, nhưng các cô gái vẫn cố giữ cho mình chút nữ tính giản dị.

Trong túi áo của Duyên có một chiếc lược nhựa màu nâu, đã cũ nhưng vẫn được giữ gìn cẩn thận.

“Để chải tóc cho đỡ rối,” cô nói, cười nhẹ.

Chiếc lược ấy không chỉ của riêng Duyên. Mỗi khi nghỉ, mấy cô gái lại chuyền tay nhau, người chải tóc, người gỡ rối, vừa làm vừa cười đùa.

“Đừng kéo mạnh quá, đau!” – một cô kêu lên.

“Thì tóc rối thế này…” – cô khác đáp.

Giữa rừng, những tiếng cười ấy là thứ hiếm hoi khiến họ quên đi mệt mỏi.

Một buổi chiều, khi cả đội đang san lấp hố bom, một loạt bom bất ngờ dội xuống gần đó.

“Ẩn nấp!” – tiếng hô vang lên.

Mọi người lao vào hầm trú. Đất đá rung chuyển, khói bụi mù mịt.

Khi tiếng nổ lắng xuống, Duyên kiểm tra lại đồ đạc. Chiếc lược trong túi áo đã bị gãy làm đôi.

Cô cầm lên, nhìn một lúc, rồi thở dài.

Ngồi cạnh cô là Hạnh – người bạn thân nhất trong đội.

“Gãy rồi à?” – Hạnh hỏi.

Duyên gật đầu.

Hạnh cười, cầm lấy một nửa chiếc lược:
“Thôi, chia đôi nhé. Mỗi đứa một nửa.”

Duyên bật cười:
“Chải sao được?”

“Thì… nhớ nhau là được,” Hạnh nói.

Từ đó, mỗi người giữ một nửa chiếc lược. Dù không còn dùng được như trước, họ vẫn giữ nó như một kỷ vật nhỏ.

Một lần khác, trong một đợt làm đường ban đêm, Hạnh bị thương nặng sau một trận bom.

Trước khi được chuyển đi, Hạnh nắm tay Duyên, đặt lại mảnh lược vào tay cô:
“Cậu giữ luôn đi… nhớ là mình đã từng cùng nhau…”

Duyên không nói được gì, chỉ siết chặt tay bạn.

Sau đó, họ không còn gặp lại nhau nữa.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã qua, Nguyễn Thị Duyên vẫn giữ hai nửa chiếc lược trong một chiếc hộp nhỏ.

Mỗi khi mở ra, bà lại nhớ về những ngày ở rừng, về tiếng cười, về tình bạn, và về người đã cùng bà chia đôi một kỷ vật giản dị.

“Chiếc lược không còn nguyên vẹn,” bà nói, “nhưng ký ức thì vẫn còn nguyên.”

Với bà, hai nửa chiếc lược ấy không chỉ là vật kỷ niệm, mà là minh chứng cho một thời mà những điều nhỏ bé nhất lại mang theo những tình cảm lớn lao nhất của thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chiếc Lược Gãy Nửa | Câu chuyện thời hoa lửa