Bài viết

Chiếc Lược Gãy Răng

Một chiếc lược gãy răng giữa chiến trường đã trở thành kỷ vật nhỏ bé, lưu giữ hình ảnh tuổi trẻ và tình cảm giản dị của những cô gái nơi tuyến lửa.

Gia Lai04/05/2026Nguyễn Đức Trịnh (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Hồi đó, con gái tụi tôi ai cũng có một chiếc lược nhỏ,” bà Ánh kể. “Không phải để làm đẹp nhiều… mà để giữ lại chút gì đó của đời thường.” Chiếc lược của bà làm bằng nhựa đen, đã sứt vài chiếc răng sau nhiều lần va chạm trong ba lô. “Nhưng tôi vẫn giữ. Vì đó là thứ mẹ đưa trước ngày đi.” Trong đơn vị, các cô gái thường thay nhau dùng chung lược, vừa chải tóc vừa trò chuyện. “Có lúc ngồi bên nhau, chải tóc cho nhau… quên đi chiến tranh một chút.” Trong nhóm có cô Mai – người hay cười, tóc dài và rất quý chiếc lược ấy. “Mỗi lần mượn, Mai đều nói: ‘Cho mình chải một chút, để còn nhớ mình là con gái.’” Một buổi chiều, sau khi san lấp hố bom, họ ngồi nghỉ bên đường. “Mai lấy lược ra, chải tóc, rồi đưa lại cho tôi.” Chưa kịp cất vào túi, tiếng máy bay vang lên. “Chúng tôi lao xuống hố trú ẩn.” Bom rơi liên tiếp. Đất đá văng khắp nơi. “Khi mọi thứ yên lại… tôi không thấy Mai đâu.” Bà Ánh dừng lại một lúc, rồi nói tiếp: “Chúng tôi tìm… nhưng không kịp.” Chiếc lược rơi gần đó, bị gãy thêm nhiều răng. “Tôi nhặt lên… mà tay run.” Từ hôm đó, bà giữ chiếc lược ấy như một kỷ vật. “Không ai dùng nữa.” Nhiều năm sau, chiếc lược đã cũ, màu phai đi. “Nhưng mỗi lần nhìn vào, tôi lại thấy hình ảnh Mai ngồi chải tóc, cười rất nhẹ.” Bà khẽ nói:
“Chiến tranh làm con người mất đi nhiều thứ… nhưng ký ức thì vẫn còn.” Trong thời hoa lửa, một chiếc lược gãy răng không chỉ là vật dụng – mà còn là mảnh ghép của tuổi trẻ, của tình bạn và những điều giản dị đã bị thời gian và bom đạn làm dang dở.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn