CHIẾC LƯỢC GIẤU DƯỚI MŨ
Cuối năm 1973. Ở miền Đông Nam Bộ, tiểu đoàn trinh sát chuẩn bị đánh chiếm một cứ điểm quan trọng.
Trong đơn vị có chiến sĩ trẻ Ngô Văn Hậu, 19 tuổi. Mỗi lần hành quân, anh thường lấy chiếc lược gỗ khắc chữ “Mẹ tặng Hậu” chải lại mái tóc ướt mồ hôi.
Đồng đội hay trêu:
· Đi chiến trường mà còn chải đầu đẹp!
Hậu chỉ cười, nói:
· Tóc gọn, mẹ bảo là giữ mình ngay ngắn.
Trước trận đánh, bất ngờ pháo địch trút xuống dữ dội. Trong khoảnh khắc, Hậu xô người đồng đội vừa bật khỏi hầm, đẩy vào khe đất an toàn, nhưng chính anh bị mảnh đạn găm vào ngực.
Máu phun nóng rực.
Hậu lấy chiếc lược gỗ đặt giữa ngực, thì thào:
· Để mẹ nhận ra con…
Anh ra đi lặng lẽ khi bình minh ló rạng phía chân trời.
Đồng đội chôn anh ngay bên bờ suối trong rừng cao su. Năm tháng trôi, chiến tranh kết thúc.
Tận năm 1995, khi quy tập hài cốt, đội tìm kiếm phát hiện bên cạnh bộ hài cốt là chiếc lược gỗ khô mục, khắc chữ “Mẹ tặng Hậu”.
Nhờ chiếc lược ấy mà người mẹ già nhận ra con trai mình sau hơn 20 năm xa cách.
Hôm đưa tiễn, bà ôm chiếc lược vào ngực, nói khẽ:
· Con giữ lời với mẹ rồi… Con đã trở về…
Chiếc lược nhỏ bé – di vật của người lính – trở thành minh chứng thiêng liêng cho tình mẫu tử và lòng trung thành với Tổ quốc.



