Bài viết

CHIẾC LƯỢC GỖ

Nguyễn Thị Yến Nhi

Hưng Yên22/08/2026phường Lê Đại Hành (Phường Lê Đại Hành)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trước ngày lên đường, một chàng trai được mẹ đưa cho chiếc lược gỗ do chính tay bà làm. Chiếc lược không đẹp, trên mặt còn vài vết dao nhỏ.

Mẹ nói:

“Cầm lấy, lúc nào nhớ nhà thì nhìn nó.”

Anh cười:

“Con dùng chứ, mẹ làm mà.”

Chiếc lược theo anh qua những tháng ngày xa quê. Mỗi lần sửa lại mái tóc, anh lại nhớ đến bàn tay của mẹ. Trong một lá thư gửi về, anh kể rằng chiếc lược vẫn còn nguyên.

Mẹ đọc thư rồi đem kể với hàng xóm:

“Nó vẫn giữ chiếc lược tôi làm.”

Bà vui vì một món đồ nhỏ cũng giúp con nhớ đến gia đình.

Nhưng rồi thư thưa dần.

Một ngày, chiếc lược được gửi về cùng những kỷ vật của anh.

Mẹ nhận nó, vuốt nhẹ từng đường gỗ.

Bà không khóc.

Bà chỉ nói:

“Con tôi giữ đến cuối cùng.”

Sau này, chiếc lược được đặt trong chiếc hộp nhỏ. Người cháu từng nhiều lần xin bà cho xem.

Mỗi lần mở hộp, bà đều kể lại câu chuyện về người con.

Bà kể anh thích ăn gì, thích nghe bài hát nào, ngày nhỏ thường nghịch ra sao.

Những câu chuyện ấy khiến một người chưa từng gặp anh cũng có thể hình dung được con người ấy.

Chiếc lược đã cũ.

Nhưng nó không chỉ là một vật dụng.

Nó là dấu nối giữa một người mẹ và người con đã đi xa.

Có những kỷ vật không mang giá trị vật chất, nhưng lại quý hơn bất cứ thứ gì vì chúng giữ lại được hơi ấm của một gia đình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn