CHIẾC LƯỢC GỖ
Trong chiếc hộp gỗ nhỏ của bà Sáu có một chiếc lược màu nâu đã cũ. Răng lược đã mòn, vài chiếc bị gãy, mặt lược có những vết xước dài.
Đó là món quà người anh trai làm cho bà trước ngày lên đường.
Ngày ấy, trong nhà chẳng có gì quý giá. Anh biết em gái thích chải tóc nên tự tay tìm một miếng gỗ, cẩn thận đẽo thành chiếc lược. Anh làm mất mấy ngày mới xong.
Bà Sáu nhớ nhất buổi chiều anh đưa chiếc lược.
Bà còn nhỏ, chẳng nghĩ đó là kỷ vật cuối cùng.
Anh chỉ bảo giữ lấy mà dùng.
Sau ngày anh đi, bà dùng chiếc lược rất lâu. Mỗi lần cầm lên, bà lại nhớ đến bàn tay anh. Những ngón tay từng cầm dao nhỏ để gọt từng chiếc răng lược.
Rồi một ngày chiếc lược bị rơi.
Một chiếc răng gãy.
Bà không vứt đi.
Bà cất vào hộp.
Nhiều năm sau, con cháu tìm thấy chiếc hộp.
Bà kể câu chuyện.
Đứa cháu nghe xong hỏi tại sao một chiếc lược cũ lại quan trọng như vậy.
Bà nói vì nó được làm bằng tay của người mình thương.
Có những đồ vật giá trị không nằm ở vật liệu.
Giá trị nằm ở người đã trao nó.
Chiếc lược ấy không đẹp.
Không còn sử dụng được.
Nhưng mỗi lần mở hộp, bà lại nhìn thấy người anh của mình khi còn trẻ.
Một chàng trai chưa biết mình sẽ đi bao lâu, chỉ biết trước khi đi phải làm cho em gái một món quà.
Nhiều năm sau, chiếc lược được đặt trong một khung kính nhỏ.
Bên cạnh là tấm ảnh của người anh.
Con cháu bà lớn lên, mỗi người đều biết câu chuyện.
Một chiếc lược nhỏ đã giữ lại hình bóng một người trong gia đình suốt nhiều thập kỷ.



