CHIẾC LƯỢC GỖ GỬI NGƯỜI EM
CHIẾC LƯỢC GỖ GỬI NGƯỜI EM
Trong chiếc hộp nhỏ đặt trên bàn thờ gia đình, bà Trần Thị Mai vẫn giữ một chiếc lược gỗ đã cũ.
Chiếc lược được người anh trai làm tặng bà trước ngày lên đường tham gia kháng chiến.
Năm ấy bà Mai mới mười lăm tuổi.
Anh trai bà là người thường xuyên tham gia vận chuyển hàng hóa cho bộ đội. Trước ngày đi, anh ngồi bên hiên nhà, lấy một mảnh gỗ nhỏ rồi kiên nhẫn gọt thành chiếc lược.
Chiếc lược không đẹp. Răng lược không đều, mặt gỗ còn nhiều vết dao.
Anh đưa cho em gái rồi nói: “Anh đi một thời gian rồi về.”
Nhưng anh đã không trở về.
Sau ngày đất nước hòa bình, gia đình chỉ nhận được tin anh đã hy sinh.
Bà Mai giữ chiếc lược suốt hơn bảy mươi năm.
Mỗi lần cầm chiếc lược trên tay, bà nhớ đến người anh trai và những ngày tháng cả gia đình cùng sống trong cảnh thiếu thốn.
Bà nói anh mình không phải người nổi tiếng, không có một chiến công được ghi trong sách. Anh chỉ là một thanh niên bình thường, đã lên đường khi đất nước cần.
Nhưng với gia đình, anh là một phần ký ức không thể mất đi.
Chiếc lược gỗ nhỏ bé vì thế trở thành kỷ vật thiêng liêng.
Nó nhắc bà rằng chiến tranh không chỉ được nhớ bằng những trận đánh và những con số. Chiến tranh còn được nhớ bằng những người thân đã ra đi, bằng những lời hẹn chưa kịp thực hiện và những món quà giản dị được trao trước giờ chia xa.
Có những con người đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.
Tên tuổi của họ có thể không được nhiều người biết đến, nhưng sự hy sinh ấy đã góp phần làm nên ngày đất nước hòa bình.
Và những kỷ vật nhỏ bé như chiếc lược gỗ vẫn âm thầm kể lại câu chuyện về họ cho các thế hệ sau.



