Chiếc Lược Gỗ Trong Ba Lô
Mùa hè năm 1969, tại một bệnh xá dã chiến giữa rừng Quảng Ngãi, những lán tre đơn sơ ngày đêm đón các thương binh từ nhiều mặt trận trở về. Thuốc men còn thiếu, điều kiện sinh hoạt vô cùng gian khó, nhưng các y bác sĩ vẫn cố gắng giữ cho mọi người một cuộc sống ngăn nắp và lạc quan.
Y tá trẻ Trần Thị Hương, hai mươi hai tuổi, quê ở Huế, luôn cất trong túi áo một chiếc lược gỗ nhỏ.
Chiếc lược ấy do người chị gái tự tay gọt từ cành ổi trong vườn.
Trước ngày Hương lên đường, chị nhẹ nhàng trao chiếc lược rồi nói:
"Dù bận."
"Em cũng."
"Hãy chải tóc."
"Cho gọn."
Hương bật cười.
Lúc ấy cô chưa hiểu hết ý nghĩa của lời dặn.
Giữa chiến trường.
Mái tóc gọn gàng không chỉ để đẹp.
Mà còn giúp công việc thuận tiện hơn.
Mỗi sáng.
Sau khi rửa mặt bên con suối nhỏ.
Hương đều lấy chiếc lược ra.
Chải lại mái tóc.
Rồi mới bắt đầu ca trực.
Có hôm.
Một nữ thương binh vừa tỉnh sau nhiều ngày điều trị.
Mái tóc rối bời.
Hương nhẹ nhàng ngồi xuống.
Chậm rãi chải từng lọn tóc.
Người thương binh rưng rưng nước mắt.
Khẽ hỏi:
"Sao chị."
"Chu đáo vậy?"
Hương mỉm cười.
"Để em."
"Thấy mình."
"Vẫn như."
"Ngày thường."
Người thương binh khẽ gật đầu.
Lần đầu tiên sau nhiều ngày.
Cô mỉm cười.
Trong buổi sinh hoạt truyền thống, bác sĩ trưởng kể về bác sĩ Đặng Thùy Trâm, người luôn dành sự yêu thương, tận tụy và niềm tin cho từng bệnh nhân giữa những năm tháng chiến tranh.
Ông nói:
"Chữa lành."
"Không chỉ."
"Bằng thuốc."
"Mà còn."
"Bằng sự quan tâm."
Hương nhìn chiếc lược gỗ đã nhẵn bóng.
Cô hiểu rằng.
Có những việc rất nhỏ.
Nhưng đủ để đem lại hy vọng.
Sau ngày đất nước thống nhất, Hương trở về quê làm điều dưỡng tại một bệnh viện.
Chiếc lược gỗ cũ vẫn được bà giữ trong ngăn bàn làm việc.
Răng lược đã mòn.
Màu gỗ cũng sẫm lại theo thời gian.
Một hôm, cô điều dưỡng trẻ hỏi:
"Cô ơi."
"Sao cô."
"Không dùng."
"Lược mới?"
Hương mỉm cười.
Bà nhẹ nhàng vuốt lên từng chiếc răng lược.
"Vì chiếc lược này."
"Từng giúp."
"Không chỉ."
"Chải tóc."
"Mà còn."
"Giữ lại."
"Niềm tin."
Ngoài cửa sổ, những tán cây xanh lay động trong gió.
Tiếng trẻ em cười nói vọng từ sân bệnh viện.
Hương khép ngăn bàn lại.
Bà hiểu rằng, trong thời hoa lửa, sự chăm sóc không chỉ thể hiện qua những ca cấp cứu hay những liều thuốc quý. Đôi khi, chỉ một chiếc lược gỗ, một cử chỉ ân cần và một nụ cười đúng lúc cũng đủ giúp con người thêm nghị lực để vượt qua đau thương và hướng về ngày mai bình yên.



