Bài viết

Chiếc Lược Gỗ Trong Túi Áo

Giữa những năm tháng chiến tranh đầy gian khó, một chiếc lược gỗ nhỏ đã theo người lính trẻ đi qua những chặng đường hành quân dài và lưu giữ một lời hẹn chưa từng phai trong ký ức.

Gia Lai20/05/2026Đào Xuân Tính (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, Trần Quốc Minh hai mươi hai tuổi, là chiến sĩ thuộc đơn vị vận tải. Trước ngày lên đường nhập ngũ, người chị gái lớn đưa cho anh một chiếc lược gỗ nhỏ. — Đi đâu thì đi, cũng phải giữ mình cho gọn gàng. Minh bật cười. — Ở chiến trường ai nhìn đâu mà chải tóc. Chị anh chỉ cười. — Không phải cho người khác nhìn. Là để nhớ mình từ đâu đi tới. Chiếc lược gỗ theo Minh vào những tháng ngày chiến tranh. Ban đầu chỉ là món đồ nhỏ nằm trong túi áo. Rồi thành thói quen. Mỗi sáng trước lúc lên đường. Anh đều lấy lược chải lại mái tóc. Đồng đội vẫn hay đùa: — Giữa rừng còn chải đầu. — Biết đâu mai về phép. Anh chỉ cười. Trong tổ của Minh có Hoàng Văn Tuấn. Ít tuổi hơn. Nhanh nhẹn. Hay kể chuyện quê nhà. — Hòa bình rồi em về học tiếp. — Còn anh? — Tôi về phụ cha làm nghề mộc. Một chiều cuối năm. Đơn vị hành quân qua vùng đồi thấp. Mưa kéo dài. Đất đỏ bám đầy quần áo. Đến điểm nghỉ chân. Tuấn ngồi tựa gốc cây. Nhìn xa xăm. — Nhớ nhà hả? — Em nhớ mẹ. Minh lặng lẽ lấy chiếc lược gỗ đưa sang. — Chải đầu đi. — Để làm gì? — Cho đỡ nhớ. Tuấn cười. Lần đầu tiên trong cả ngày hôm ấy. Hai người ngồi bên nhau. Một người chải tóc. Một người ngồi nhìn trời đổ mưa. Chiến tranh rồi cũng đi qua. Mỗi người trở về một cuộc sống riêng. Nhiều năm sau. Trong buổi gặp mặt đồng đội cũ. Một người đàn ông tóc đã bạc gọi lớn: — Anh Minh. Là Tuấn. Người lính trẻ năm nào. Ông lấy từ ví da cũ một vật nhỏ được bọc cẩn thận. Chiếc lược gỗ. Một chiếc răng lược đã gãy. Màu gỗ đã sẫm đi theo thời gian. — Em giữ mãi. Minh nhìn rất lâu. — Sao không trả? Tuấn cười. — Vì có những thứ giữ lại để nhớ. Chiều muộn hôm ấy. Nắng vàng trải dài ngoài sân hội trường. Hai người lính già ngồi kể chuyện cũ. Chiếc lược gỗ nằm lặng giữa bàn. Như vẫn giữ bên trong nó những ngày tháng hoa lửa của tuổi hai mươi năm nào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn