Bài viết

Chiếc Lược Nhựa Màu Đen

Một chiếc lược nhựa nhỏ bé, giản dị đã theo người lính trẻ đi qua những năm tháng chiến tranh gian khó. Nhiều năm sau, món đồ ấy vẫn còn giữ nguyên ký ức về tình đồng đội và tuổi trẻ thời hoa lửa.

Gia Lai21/05/2026Nguyễn Thanh Sơn (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, ông Phạm Quốc Thắng vừa tròn 20 tuổi, công tác tại đơn vị thông tin đóng quân ở vùng trung du. Những ngày ấy. Cuộc sống thiếu thốn đủ điều. Mỗi người lính chỉ mang theo vài vật dụng thật cần thiết. Trong tổ công tác của ông Thắng có anh Trần Văn Phúc, quê Thái Bình. Anh Phúc lớn tuổi hơn. Điềm đạm. Ít nói. Trong túi áo anh lúc nào cũng có một chiếc lược nhựa màu đen. Chiếc lược đã cũ. Một góc bị sứt nhẹ. Nhưng anh giữ rất kỹ. Ông Thắng từng hỏi: — "Anh giữ chiếc lược ấy làm gì mà cẩn thận thế?" Anh Phúc cười: — "Mẹ đưa trước ngày lên đường." Những ngày hành quân liên tục. Đầu tóc ai cũng dài hơn. Có hôm vừa làm nhiệm vụ xong. Mọi người ngồi nghỉ bên bìa rừng. Anh Phúc lấy chiếc lược ra. Chỉnh lại tóc. Một người nhìn thấy. Rồi thêm vài người nữa. Chẳng mấy chốc. Chiếc lược được chuyền tay khắp tổ. Tiếng cười vang lên. Có người đùa: — "Nhìn lại mới biết mình khác hồi ở nhà quá." Buổi chiều hôm ấy. Lần đầu tiên sau nhiều ngày căng thẳng. Ông Thắng thấy đồng đội cười nhiều đến vậy. Nhiều năm sau chiến tranh kết thúc. Ông Thắng ghé thăm người đồng đội cũ. Anh Phúc lấy từ ngăn tủ ra chiếc lược năm nào. Nhựa đã ngả màu. Một vài răng lược đã gãy. Nhưng anh vẫn giữ. Ông Thắng cầm chiếc lược trên tay. Khẽ hỏi: — "Bao nhiêu năm rồi vẫn giữ sao?" Anh Phúc cười. Ánh mắt nhìn xa xăm. — "Có những thứ mình giữ không phải vì món đồ. Mà vì những ngày tháng đã đi qua cùng nó." Ngoài hiên. Nắng chiều lặng lẽ nghiêng xuống khoảng sân. Những năm tháng thời hoa lửa đã đi qua rất lâu. Nhưng với những người từng sống trong quãng thời gian ấy. Có những món đồ bình dị vẫn giữ nguyên hơi ấm của tuổi trẻ, tình đồng đội và những ký ức không bao giờ phai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn