Chiếc Lược Và Bức Thư Tuyến Lửa
Chiếc Lược Nhôm Và Bức Thư Tuyến Lửa
Tiểu đội thanh niên xung phong của Lan gồm mười cô gái, tất cả đều vừa bước qua tuổi mười tám, đôi mươi. Họ rời những ngôi trường làng, những nếp nhà ngói đỏ để vào đây với nhiệm vụ duy nhất: san lấp hố bom, giữ cho mạch máu giao thông luôn thông suốt để những chuyến xe chở hàng ra tiền tuyến không bị đứt đoạn.
Trong tiểu đội, Thoa là người trẻ nhất và cũng hay cười nhất. Tài sản quý giá nhất của Thoa là một chiếc lược nhỏ xíu được gò từ mảnh nhôm của chiếc máy bay rơi, do một anh bộ đội hành quân ngang qua tặng làm kỷ niệm. Dù ở giữa rừng già, tóc luôn bết lại vì bùn đất và khói đạn, Thoa vẫn cẩn thận chải tóc mỗi đêm dưới ánh trăng mờ, miệng nghêu ngao hát những khúc ca quan họ.
Một buổi chiều chạng vạng, tiếng còi báo động xé toạc không gian. Một tốp máy bay ném bom ào tới trút mưa bom xuống trọng điểm mà tiểu đội đang san lấp. Lệnh rút lui được ban ra, nhưng một quả bom nổ chậm bất ngờ rơi ngay sát vị trí của Lan. Không kịp suy nghĩ, Thoa lao tới đẩy mạnh Lan xuống rãnh giao thông sâu phía dưới.
Tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, đất đá tung mịt mù che khuất cả bầu trời.
Khi tiếng máy bay đã khuất xa, đồng đội bới đất tìm kiếm và tìm thấy Thoa. Cô gái mười tám tuổi đã nằm lại mãi mãi nơi tuyến đường sặc mùi thuốc súng. Trong chiếc ba lô cũ kỹ của Thoa được tìm thấy sau đó, đồng đội rớt nước mắt khi thấy chiếc lược nhôm được cất cẩn thận cùng một bức thư viết dở gửi về cho mẹ:
"Mẹ kính yêu,
Ở đây khói bom làm mắt con cay, nhưng đêm nào tụi con cũng hát mẹ ạ. Mẹ đừng lo cho con nhé. Chờ ngày hòa bình, con sẽ về mang theo chiếc lược này chải tóc cho mẹ, rồi con lại xin mẹ cho con đi học tiếp..."
Bức thư ấy mãi mãi không bao giờ được gửi đi bởi chính tay người viết. Nhưng chiếc lược nhôm và những dòng chữ dang dở ấy đã được Lan và những người đồng đội giữ gìn, mang theo suốt chặng đường hành quân tiến về phía Nam, như một lời nhắc nhở về những nụ cười đã gửi lại giữa rừng sâu để đổi lấy bầu trời bình yên cho tổ quốc.



