Chiếc Mũ Cối Méo Vành
Một chiếc mũ cối méo vành sau trận đánh đã trở thành kỷ vật giữ lại khoảnh khắc sinh tử, nơi một người lính được cứu sống trong gang tấc.
“Chiếc mũ cối của tôi bây giờ vẫn còn,” ông Kiên nói. “Méo một bên, không tròn nữa… nhưng tôi không bao giờ bỏ.” Hồi đó, đơn vị ông đang chốt giữ một khu rừng thưa. Trận đánh diễn ra bất ngờ vào rạng sáng. “Chúng tôi vừa thức dậy thì tiếng súng đã nổ khắp nơi.” Ông lao ra khỏi hầm, đội vội chiếc mũ cối lên đầu. “Đạn bay rất thấp. Có lúc tôi nghe rõ tiếng xé gió.” Trong lúc di chuyển giữa các vị trí, ông cảm thấy một cú va mạnh vào đầu. “Tôi ngã xuống, choáng váng. Nghĩ là mình xong rồi.” Nhưng khi tỉnh lại, ông phát hiện mình vẫn còn sống. “Tay tôi chạm lên đầu… thì thấy chiếc mũ đã méo hẳn sang một bên.” Một viên đạn đã sượt qua, làm lõm vành mũ, nhưng không xuyên vào đầu. “Nếu không có chiếc mũ… chắc tôi đã không ngồi đây kể chuyện.” Sau trận đánh, ông giữ lại chiếc mũ ấy, không thay cái mới. “Nó xấu, méo mó… nhưng là thứ giữ mạng tôi.” Nhiều người đùa sao không đổi cái khác cho đẹp, ông chỉ cười. “Đẹp hay không không quan trọng. Quan trọng là nó đã ở đó… đúng lúc.” Ông nhìn chiếc mũ như nhìn lại một phần quá khứ:
“Chiến tranh nhiều khi chỉ cách nhau một tích tắc… giữa sống và mất.” Trong thời hoa lửa, một vật giản dị như chiếc mũ cối cũng có thể trở thành ranh giới mong manh giữa hai phía của số phận – và là kỷ vật không gì thay thế được.



