Bài viết

Chiếc Mũ Cối Méo Vành (1)

Một chiếc mũ cối bị méo sau trận bom đã trở thành kỷ vật nhắc nhớ về khoảnh khắc sinh tử và tình đồng đội, khi cái sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.

Gia Lai05/05/2026Nguyễn Văn Thảo (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phạm Đức Long phục vụ trong đơn vị phòng không, nhiệm vụ là bảo vệ một khu vực trọng điểm khỏi các đợt không kích. Những ngày trực chiến, anh luôn đội chiếc mũ cối đã theo mình từ lúc nhập ngũ.

“Đội quen rồi, không có lại thấy thiếu,” anh hay nói vậy.

Một buổi trưa, trời oi ả, không khí yên tĩnh đến lạ. Nhưng với những người lính phòng không, sự yên tĩnh ấy lại càng khiến họ cảnh giác.

Bất chợt, còi báo động vang lên.

“Máy bay!”

Tất cả nhanh chóng vào vị trí. Tiếng động cơ gầm rú từ xa, rồi ngày càng rõ.

Long siết chặt khẩu súng, mắt dõi lên bầu trời.

Những chấm đen xuất hiện, rồi tiếng bom rít xuống.

“Bắn!” – lệnh vang lên.

Trận địa rung chuyển bởi tiếng súng và tiếng nổ. Khói bụi mù mịt.

Long vừa thao tác vừa cúi thấp người. Một tiếng nổ lớn vang lên ngay gần vị trí của anh.

Anh bị hất ngã xuống đất.

Tai ù đi, mắt tối sầm lại trong chốc lát.

Khi tỉnh lại, anh thấy mình vẫn nằm đó, cơ thể đau nhức nhưng còn cử động được.

Một người đồng đội chạy đến:
“Long! Cậu có sao không?”

Long ngồi dậy, thở dốc:
“Tôi… vẫn ổn…”

Người kia nhìn lên đầu anh, rồi nói:
“Mũ của cậu…”

Long tháo chiếc mũ ra. Phần vành bên trái đã bị méo mó, lõm sâu vào.

Anh sững lại.

Nếu không có chiếc mũ ấy…

Long không nói tiếp, nhưng trong lòng hiểu rõ.

Trận đánh kết thúc, đơn vị vẫn giữ vững vị trí.

Tối hôm đó, Long ngồi một mình, cầm chiếc mũ trên tay. Anh không sửa lại phần méo.

“Cứ để vậy,” anh nói khi đồng đội hỏi.

“Để nhớ.”

Từ đó, chiếc mũ cối méo vành trở thành thứ anh luôn mang theo, như một lời nhắc nhở về sự mong manh của sự sống.

Nhiều năm sau, khi kể lại, Phạm Đức Long vẫn giữ chiếc mũ ấy trong nhà.

“Có những thứ không còn nguyên vẹn,” ông nói, “nhưng chính vì thế mà nó trở nên quý giá hơn.”

Với ông, chiếc mũ cối không chỉ là vật dụng, mà là minh chứng cho một khoảnh khắc mà anh đã bước qua ranh giới mong manh nhất – và nhờ đó, càng trân trọng hơn từng ngày được sống sau thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn