CHIẾC MŨ CỐI SỨT VÀNH
Câu chuyện kể về chiếc mũ cối sứt vành theo người lính qua nhiều trận đánh – vật dụng giản dị nhưng đã che chở sự sống và lưu giữ ký ức về những lần cận kề cái chết.
Người lính ra trận không mang theo nhiều đồ. Nhưng chiếc mũ cối thì không thể thiếu. Nó che nắng, che mưa, và nhiều khi che cả sinh mạng.
Chiếc mũ cối của tôi đã theo tôi suốt nhiều năm chiến tranh. Ban đầu nó còn mới, vành tròn đều, màu xanh đậm. Nhưng càng đi qua nhiều trận, nó càng sứt sẹo.
Có lần, trong một trận đánh ác liệt, mảnh đạn sượt qua đầu tôi. Tôi ngã xuống theo phản xạ. Khi sờ lên mũ, tôi thấy một vết lõm sâu, vành mũ bị sứt mất một mảng. Nếu mảnh đạn ấy thấp hơn một chút, có lẽ tôi đã không còn ngồi đây để kể chuyện này.
Từ hôm đó, tôi không đổi mũ nữa. Dù đơn vị có mũ mới, tôi vẫn giữ chiếc mũ cũ. Vết sứt ấy trở thành dấu mốc của sự sống còn, nhắc tôi nhớ rằng mình đã từng ở rất gần ranh giới.
Chiếc mũ cối không chỉ che đầu. Nó che cả những suy nghĩ lo âu của người lính. Mỗi khi đội mũ, tôi tự nhủ mình phải tỉnh táo, phải giữ vững tinh thần.
Sau chiến tranh, chiếc mũ cối sứt vành được treo lên vách nhà. Không ai dùng đến nữa. Nhưng mỗi lần nhìn thấy, tôi lại nhớ đến những ngày tháng mà sự sống mong manh hơn bao giờ hết.
Chiếc mũ ấy không nói. Nhưng với tôi, nó nhắc rằng mình đã được sống sót, và phải sống sao cho xứng đáng với những người không còn trở về.



