CHIẾC MŨ CỦA NGƯỜI ANH
Nguyễn Thị Yến Nhi
Người anh có một chiếc mũ cũ mà em trai rất thích.
Mỗi lần anh về nhà, cậu em lại lấy đội thử.
Anh thường cười:
“Lớn lên anh cho.”
Ngày anh lên đường, chiếc mũ vẫn ở trong nhà.
Cậu em giữ lại.
Nhiều năm sau, tin báo về.
Người anh không trở về.
Cậu em lúc ấy đã lớn.
Một hôm, cậu lấy chiếc mũ ra.
Nó đã cũ và bạc màu.
Cậu đội lên đầu.
Mẹ nhìn thấy, im lặng.
Cậu nói:
“Ngày trước anh bảo lớn lên sẽ cho con.”
Mẹ mỉm cười.
“Thế thì bây giờ con lấy đi.”
Chiếc mũ trở thành món đồ cậu giữ bên mình nhiều năm.
Sau này, cậu có con.
Đứa trẻ thấy chiếc mũ và hỏi:
“Của ai vậy bố?”
Cậu kể về người chú.
Cậu kể rằng ngày nhỏ, hai anh em thường chơi cùng nhau.
Kể rằng anh từng hứa sẽ cho chiếc mũ.
Đứa trẻ cười:
“Thế bố giữ lời hứa của chú rồi.”
Cậu cũng cười.
Một lời hứa trẻ con tưởng như rất nhỏ.
Nhưng nhiều năm sau, nó vẫn còn nguyên giá trị.
Chiếc mũ cũ không thể thay thế người anh.
Nhưng nó khiến câu chuyện về hai anh em tiếp tục được kể.
Và đó có lẽ là cách một lời hứa nhỏ sống lâu hơn cả người đã nói ra nó.



