Chiếc Mũ Tai Bèo Còn Lại
Cựu chiến binh Đinh Văn Thạo, sinh ngày 02 tháng 4 năm 1951, quê quán xã Gia Phong, huyện Gia Viễn, tỉnh Ninh Bình, từng là chiến sĩ bộ binh tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước tại chiến trường miền Đông Nam Bộ.
Ông Thạo sinh ra trong một gia đình thuần nông nghèo. Tuổi thơ của ông gắn với những cánh đồng chiêm trũng và những buổi chiều chăn trâu dưới chân núi đá quê hương Ninh Bình. Năm 1970, khi vừa tròn mười chín tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ với mong muốn góp sức giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.
Ngày lên đường, người cha già đã đưa cho ông một chiếc mũ tai bèo còn mới và dặn:
“Dù gian khổ thế nào cũng phải giữ vững ý chí của người lính.”
Chiếc mũ ấy theo ông suốt những năm tháng chiến đấu nơi chiến trường ác liệt.
Sau thời gian huấn luyện, ông được điều vào chiến trường miền Đông Nam Bộ. Những cánh rừng già nơi đây đầy muỗi vắt, bom đạn và những trận càn quét liên tục của địch. Bộ đội phải sống trong hầm hào chật hẹp, thiếu ăn và thường xuyên hành quân ban đêm.
Trong đơn vị của ông có chiến sĩ trẻ tên Bùi Văn Khánh quê Hòa Bình, người rất vui tính và luôn động viên đồng đội trong những lúc khó khăn. Khánh thường nói:
“Chiến tranh rồi sẽ qua, nhất định chúng ta sẽ trở về.”
Đầu năm 1973, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ tập kích một cứ điểm địch nằm sâu trong rừng cao su. Đêm trước trận đánh, anh em trong tiểu đội ngồi tựa lưng bên giao thông hào kể cho nhau nghe về quê nhà và gia đình.
Ông Thạo nhớ mãi hình ảnh anh Bùi Văn Khánh cẩn thận phủi bụi trên chiếc mũ tai bèo rồi cười nói:
“Hòa bình về, tôi sẽ đội chiếc mũ này đi khắp quê hương.”
Rạng sáng hôm sau, trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt. Đạn pháo dội xuống liên tục làm rung chuyển cả cánh rừng. Trong lúc xung phong đánh chiếm mục tiêu, một đồng đội bị thương mắc kẹt giữa làn đạn.
Không chút do dự, anh Khánh lao ra kéo đồng đội vào vị trí an toàn. Người chiến sĩ bị thương được cứu sống, nhưng anh Khánh lại trúng đạn khi chưa kịp quay trở lại chiến hào.
Ông Đinh Văn Thạo nghẹn ngào kể lại:
“Khi chúng tôi chạy tới, chiếc mũ tai bèo của Khánh đã rơi xuống đất còn cậu ấy nằm bất động bên gốc cao su.”
Sau trận đánh, ông Thạo nhặt lại chiếc mũ tai bèo dính đầy đất đỏ chiến trường và giữ gìn suốt hơn nửa thế kỷ qua như một kỷ vật thiêng liêng về người đồng đội năm xưa.
Năm 1975, khi đất nước hoàn toàn giải phóng, ông trở về quê hương Ninh Bình tiếp tục lao động sản xuất và tham gia công tác địa phương.
Đến nay, mỗi dịp gặp gỡ thanh niên, ông vẫn mang theo chiếc mũ cũ đã bạc màu để kể về tình đồng đội và sự hy sinh của những người lính trẻ trong chiến tranh.
Ông thường nhắn nhủ:
“Có những người đã mãi mãi dừng lại ở tuổi đôi mươi để đất nước được hòa bình. Các cháu hôm nay phải biết sống có trách nhiệm, biết yêu quê hương và trân trọng cuộc sống hôm nay.”



