Bài viết

Chiếc Mũ Tai Bèo Rách Mép

Một chiếc mũ tai bèo đã rách mép theo năm tháng chiến đấu, trở thành kỷ vật gắn với lời hứa giản dị giữa hai người lính trẻ.

Gia Lai06/05/2026Đỗ Lê Công Thành (Đoàn xã Chư Sê)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lâm Quốc Tuấn nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi tuổi. Trong đơn vị, anh thân nhất với một người bạn tên là Phạm Văn Dũng – người luôn đội một chiếc mũ tai bèo đã cũ, vành mũ sờn rách nhiều chỗ. Dũng hay đùa:
“Mũ này theo tôi từ ngày vào quân, chắc còn bền hơn tôi.” Mỗi lần hành quân, dù nắng hay mưa, Dũng vẫn đội chiếc mũ ấy. Khi rách thêm, anh lại lấy kim chỉ vá lại, mỗi vết vá là một kỷ niệm. Một buổi trưa nghỉ chân, Tuấn nói:
“Sau này về, tôi mua cho ông cái mũ mới.”
Dũng cười lớn:
“Thôi, giữ cái này làm kỷ niệm. Khi nào hòa bình, mình về chụp chung tấm ảnh, tôi vẫn đội nó.” Câu nói ấy tưởng như chỉ là lời đùa, nhưng lại trở thành một lời hứa không bao giờ trọn vẹn. Trong một trận đánh ác liệt, đơn vị của họ phải giữ một vị trí quan trọng. Đạn pháo dội xuống liên tục. Khi trận đánh kết thúc, Tuấn đi tìm Dũng. Anh chỉ thấy chiếc mũ tai bèo nằm giữa đất đá, vành mũ cháy xém, một góc bị rách to hơn trước. Tuấn nhặt chiếc mũ lên, tay run run. Sau chiến tranh, anh giữ lại chiếc mũ ấy. Dù đã cũ nát, anh không bao giờ vứt đi. Nhiều năm sau, trong một lần họp mặt, Tuấn mang chiếc mũ theo. Anh đứng lặng một lúc, rồi nói:
“Có những lời hứa rất nhỏ… nhưng lại theo mình suốt đời.” Chiếc mũ tai bèo rách mép ấy không còn là một vật dụng bình thường, mà là ký ức về một người bạn, một lời hứa dang dở, và một thời hoa lửa không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chiếc Mũ Tai Bèo Rách Mép | Câu chuyện thời hoa lửa