CHIẾC MŨ TAI BÈO SỜN MÉP
CHIẾC MŨ TAI BÈO SỜN MÉP
Mũ tai bèo của anh Lực đã sờn bạc gần hết vành sau nhiều năm mưa nắng chiến trường.
Có chỗ rách còn được khâu lại bằng chỉ trắng rất vụng về.
Đồng đội bảo đổi chiếc mới nhưng anh không chịu.
Anh nói:
“Chiếc này theo tôi từ ngày đầu nhập ngũ.”
Mỗi lần hành quân qua nắng gắt, anh thường kéo thấp vành mũ che thêm cho người đi bên cạnh.
Có hôm trời mưa lớn, anh tháo mũ hứng nước cho thương binh uống.
Một chiến sĩ trẻ nhìn chiếc mũ rồi hỏi:
“Anh giữ kỹ vậy để làm gì?”
Anh cười:
“Để nhớ mình đã đi qua những đâu.”
Một đêm cuối năm, đơn vị bị phục kích khi đang vượt qua triền núi.
Một chiến sĩ bị thương ngã lại phía sau đội hình.
Anh Lực quay lại cõng đồng đội vượt qua màn khói lửa.
Người lính ấy sống sót.
Sau hòa bình, chiếc mũ tai bèo sờn mép vẫn được gia đình anh giữ như kỷ vật của thời hoa lửa.



