CHIẾC NỒI CƠM GIỮA TRẬN ĐỊA PHÁO
Giữa tiếng pháo nổ và bom rơi, chiếc nồi cơm âm thầm tỏa khói nơi trận địa trở thành biểu tượng của sự sống. Đó là điểm tựa tinh thần để người lính trụ vững trong những giờ phút khốc liệt nhất.
Giữa trận địa pháo cao xạ, nơi đất đá rung chuyển vì bom đạn, có một hình ảnh tưởng như lạc lõng nhưng lại vô cùng quen thuộc: chiếc nồi cơm. Không đặt trong bếp, không có mái che vững chắc, chiếc nồi nằm nép mình sau hầm hào, đỏ lửa trong sự cảnh giác cao độ.
Nấu cơm giữa trận địa pháo là một việc không hề đơn giản. Khói bếp có thể làm lộ vị trí. Tiếng va chạm của nồi niêu có thể gây chú ý. Nhưng nếu không nấu, người lính sẽ không có sức để chiến đấu. Vì thế, mọi động tác đều phải nhanh, gọn, chính xác.
Người lính hậu cần canh nồi cơm như canh sinh mệnh. Vừa nấu vừa lắng nghe tiếng pháo, vừa quan sát bầu trời. Chỉ cần có dấu hiệu máy bay địch, lửa lập tức được dập tắt, nồi cơm được kéo xuống hầm.
Có những nồi cơm chưa kịp chín đã phải bỏ dở. Có những nồi cơm vừa chín thì bom rơi gần, đất đá vùi lấp. Nhưng cũng có những nồi cơm được nấu trọn vẹn, mang lại niềm vui lặng lẽ cho cả trận địa.
Chiếc nồi cơm giữa trận địa pháo không chỉ nuôi thể xác. Nó nuôi niềm tin. Khi người lính thấy khói cơm bốc lên, họ biết rằng phía sau mình vẫn có sự sống, có hậu phương, có sự chăm lo thầm lặng.
Nhiều năm sau, khi nhớ lại, người lính già không quên hình ảnh chiếc nồi cơm ấy. Giữa chiến tranh khốc liệt, nó là minh chứng rằng con người vẫn giữ được sự sống và nhân tính ngay trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất.



