Bài viết

Chiếc Nồi Méo Bên Bếp Dã Chiến

Một chiếc nồi méo mó vì bom đạn vẫn được giữ lại suốt nhiều năm, gắn với những bữa ăn vội vàng và một người nuôi quân tận tụy.

Gia Lai04/05/2026Nguyễn Đức Trịnh (Đoàn xã Chư Se)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Làm nuôi quân ở chiến trường không dễ,” ông Tuấn kể. “Nấu ăn mà lúc nào cũng phải sẵn sàng bỏ chạy.” Đơn vị của ông đóng trong một khu rừng rậm. Bếp được đào âm xuống đất để tránh khói và ánh lửa lộ ra ngoài. “Chúng tôi nấu rất nhanh, ăn cũng rất nhanh.” Chiếc nồi lớn dùng để nấu cơm cho cả đơn vị. Nó đã theo họ qua nhiều chặng đường. “Có lần, đang nấu dở… thì máy bay đến.” Không kịp dập lửa, mọi người phải lao xuống hầm trú ẩn. “Bom nổ gần đó. Đất đá bay khắp nơi.” Khi quay lại, bếp đã bị phá hỏng. “Chiếc nồi bị văng ra, méo mó, một bên lõm hẳn vào.” Nhưng điều khiến ông Tuấn nhớ nhất không phải là cái nồi. “Mà là anh Hòa – người phụ trách bếp chính.” Anh Hòa quay lại rất sớm, bất chấp nguy hiểm, để kiểm tra tình hình. “Anh nói: ‘Phải xem còn nấu được không, anh em còn ăn.’” Chiếc nồi méo vẫn được đặt lại lên bếp, chèn đá cho đứng vững. “Cơm nấu không đều, chỗ sống chỗ khê… nhưng ai cũng ăn.” Vài ngày sau, trong một lần chuyển bếp, anh Hòa bị trúng bom và hy sinh. “Chúng tôi mang theo chiếc nồi đó thêm một thời gian.” Không ai sửa lại hình dạng của nó. “Vì nó đã như vậy… từ ngày anh còn ở đó.” Nhiều năm sau, ông Tuấn vẫn giữ chiếc nồi méo. “Mỗi lần nhìn vào, tôi nhớ đến những bữa cơm vội… và một người luôn nghĩ đến người khác trước.” Ông nói chậm rãi:
“Chiến tranh làm hỏng nhiều thứ… nhưng cũng cho thấy con người có thể bền bỉ đến mức nào.” Trong thời hoa lửa, một chiếc nồi méo không chỉ là vật dụng – mà còn là chứng tích của sự chịu đựng, sẻ chia và những con người đã âm thầm giữ lửa cho cả đơn vị.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chiếc Nồi Méo Bên Bếp Dã Chiến | Câu chuyện thời hoa lửa