Bài viết

Chiếc Nồi Méo Quai

Một chiếc nồi méo mó sau trận bom vẫn được dùng để nấu ăn cho cả đơn vị. Giữa thiếu thốn, nó trở thành biểu tượng của sự bền bỉ và tinh thần giữ vững cuộc sống trong chiến tranh.

Gia Lai05/05/2026Nguyễn Văn Thảo (đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đặng Văn Quý làm nhiệm vụ nuôi quân – công việc tưởng chừng đơn giản nhưng lại rất quan trọng. “Bụng có no thì mới đánh được,” anh thường nói.

Đơn vị của anh có một chiếc nồi lớn, dùng để nấu cơm cho cả tổ. Chiếc nồi đã cũ, nhưng vẫn còn dùng tốt.

Một buổi chiều, khi Quý đang nhóm bếp, một loạt bom bất ngờ rơi xuống gần khu vực bếp.

“Ẩn nấp!” – mọi người hô lên.

Sau khi tiếng nổ dứt, họ quay lại. Khu bếp bị xáo trộn, đất đá văng khắp nơi.

Chiếc nồi bị văng ra xa, quai bị méo, thân nồi móp vào một bên.

Quý chạy đến, nhặt lên, nhìn một lúc.

“Còn dùng được không?” – một người hỏi.

Quý gõ nhẹ vào thành nồi, rồi nói:
“Vẫn nấu được.”

Anh dùng tay nắn lại phần quai, đặt nồi lên bếp.

Tối hôm đó, bữa cơm vẫn được nấu bằng chiếc nồi méo ấy.

Cơm không chín đều như trước, có chỗ còn sống, chỗ lại khê. Nhưng không ai phàn nàn.

“Ăn được là tốt rồi,” một người cười.

Từ đó, chiếc nồi méo quai trở thành “đặc điểm nhận dạng” của tổ.

Mỗi lần nấu, Quý phải xoay nồi khéo léo để cơm chín đều hơn. Dù vất vả hơn, nhưng anh vẫn kiên trì.

“Có nồi là còn nấu được,” anh nói.

Một lần, có đơn vị khác ghé qua, thấy chiếc nồi liền trêu:
“Nồi gì mà méo thế này?”

Quý chỉ cười:
“Chiến trường mà, còn dùng được là quý rồi.”

Nhưng với anh và đồng đội, chiếc nồi không chỉ là vật dụng.

Nó là thứ giữ cho cuộc sống vẫn tiếp diễn – dù trong hoàn cảnh khó khăn.

Sau mỗi ngày làm nhiệm vụ, họ vẫn có một bữa cơm, dù đơn giản.

“Có cơm nóng là thấy yên tâm,” Quý nói.

Nhiều năm sau, Đặng Văn Quý kể rằng ông không còn chiếc nồi ấy nữa. Nhưng ông vẫn nhớ rõ từng vết móp, từng lần nấu cơm không đều.

“Không phải vì cái nồi,” ông nói, “mà vì những bữa cơm đã giúp mình đi tiếp.”

Trong ký ức của ông, chiếc nồi méo quai không chỉ là vật dụng bị hỏng, mà là minh chứng cho sự bền bỉ – khi con người vẫn giữ được nhịp sống bình thường, ngay giữa những ngày không bình thường của thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chiếc Nồi Méo Quai | Câu chuyện thời hoa lửa