Chiếc nón lá bên bờ sông
Chiếc nón lá bên bờ sông
Mẹ Nguyễn Thị Tâm sống bên một nhánh sông nhỏ ở Quảng Trị. Căn nhà tranh của mẹ chẳng có gì quý giá ngoài chiếc nón lá đã bạc màu mà người con trai cả tặng trước ngày lên đường.
Ba người con của mẹ lần lượt nhập ngũ. Mỗi lần tiễn con, mẹ đều đứng bên bờ sông, tay cầm chiếc nón, dõi mắt theo con đò khuất dần sau rặng tre.
Người con cả hy sinh trước. Vài năm sau, người con thứ cũng không trở về. Mẹ nhận tin mà chỉ lặng lẽ đặt hai nén nhang trước bàn thờ.
Người con út nhiều lần gửi thư về, kể rằng anh nhớ mái nhà và nhớ tiếng mẹ gọi mỗi buổi chiều. Nhưng rồi một lá thư cuối cùng được gửi về quê.
Từ đó, mẹ thường ngồi bên hiên, chiếc nón đặt trên đầu gối. Mẹ bảo: “Nó đi rồi, nhưng mẹ vẫn chờ.”
Sau ngày hòa bình, dòng sông vẫn chảy. Bên bờ sông năm ấy, người ta vẫn nhớ hình ảnh người mẹ già lặng lẽ chờ những người con đã gửi tuổi xuân cho Tổ quốc.



