Chiếc Nón Tai Bèo Qua Sông Thạch Hãn
Chiếc Nón Tai Bèo Qua Sông Thạch Hãn
Nhân chứng kể: Nguyễn Văn Hùng (Cựu chiến binh Trung đoàn 48, Sư đoàn 320B)
"Dòng sông Thạch Hãn mùa hè năm 1972 máu và nước mắt hòa cùng dòng nước xiết. Đêm đêm, để tiếp viện cho mặt trận Thành cổ, hàng vạn chiến sĩ trẻ tụi tôi phải bơi qua sông dưới làn mưa đạn pháo tọa độ rình rập. Biểu tượng thiêng liêng nhất đồng hành cùng chúng tôi trong những chuyến vượt sông sinh tử ấy là chiếc nón tai bèo màu xanh rêu dầm dề mưa nắng, vành nón sờn rách và bám đầy bùn đất Quảng Trị.
Đêm đó, tiểu đội tôi vượt sông trên một chiếc xuồng cao su nhỏ. Giữa dòng, một quả pháo tầm xa nổ tung ngay cạnh xuồng, hất văng tất cả xuống lòng sông sâu. Thằng Tiến - chiến sĩ trinh sát trẻ không biết bơi - bị hụt chân, chới với giữa dòng nước cuộn xoáy. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, tôi bơi lại gần, tháo chiếc nón tai bèo đang đội trên đầu, lộn ngược lại rồi hét lớn: 'Tiến! Bám chắc lấy vành nón này!'.
Chiếc nón tai bèo mỏng manh lúc bấy giờ như một chiếc phao cứu sinh kỳ diệu. Tiến bám chặt vào vành nón, được tôi kéo dìu từng mét một vào bờ Bắc an toàn. Chiếc nón tai bèo rách nát sau đêm vượt sông ấy bị mất một góc vành, nhưng nó đã cứu sống một người đồng chí. Đối với chúng tôi, chiếc nón tai bèo không chỉ dùng để che nắng che mưa, nó mang theo linh hồn, mang theo tình đồng đội sẻ chia hoạn nạn của lính trận Trường Sơn."


