Chiếc ô màu vàng
Chiếc ô màu vàng
Trường tôi có quy định không cho học sinh ra ngoài khi trời mưa lớn. Hôm đó, cơn mưa kéo dài đến tận giờ tan học, ai cũng sốt ruột. Tôi thì quên ô, còn Hương – bạn lớp kế bên – mang một chiếc ô màu vàng tươi nổi bật giữa sân.
Thấy tôi đứng chờ mãi, Hương hỏi: “Nhà cậu đường nào? Đi chung không?” Tôi lúng túng nhưng vẫn gật đầu. Chúng tôi đi dưới chiếc ô bé tí, mỗi người phải nghiêng người sang một bên để tránh ướt.
Hương cứ chìa ô về phía tôi nhiều hơn, còn tôi thì đưa ngược lại cho bạn. Cả hai vừa đi vừa cười vì cái ô nhỏ không đủ che cho hai đứa.
Khi đến ngã ba, Hương dừng lại và nói: “Mai nhớ mang ô đấy, chứ cái ô này không chịu nổi mưa hai người đâu.”
Tối đó tôi không ngủ được, chỉ vì nhớ mãi chiếc ô màu vàng rung nhẹ trong mưa, và nụ cười ấm hơn cả ánh đèn đường của Hương.
Đến giờ, mỗi khi gặp trời mưa bất chợt, hình ảnh ấy lại quay về nguyên vẹn.



