Người có công giúp đỡ cách mạng

Chiếc Ống Tre Đựng Hạt Giống

Thái Nguyên04/08/2026Đoàn phường Tân Tạo (Phường Tân Tạo)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa xuân năm 1973, tại một căn cứ giữa rừng miền Đông Nam Bộ, đơn vị của chiến sĩ Bùi Văn Thắng vừa hoàn thành nhiệm vụ bảo vệ tuyến vận tải. Những ngày tạm lắng tiếng súng, mọi người tranh thủ trồng thêm rau xanh để cải thiện bữa ăn.

Đất rừng màu mỡ.

Nhưng hạt giống lại rất hiếm.

Mỗi lần nhận được vài nắm hạt cải, hạt rau muống hay mồng tơi từ hậu phương gửi vào, ai cũng nâng niu như của quý.

Thắng, hai mươi ba tuổi, quê ở Hải Dương, được giao phụ trách khu vườn nhỏ của đơn vị.

Trước khi nhập ngũ, anh từng theo cha làm nông.

Cha thường cất hạt giống trong những ống tre nhỏ để tránh ẩm và chuột.

Nhớ lời cha, Thắng chặt vài đoạn tre già.

Anh hơ qua lửa cho thật khô.

Rồi bịt kín hai đầu bằng nút gỗ.

Mỗi loại hạt được cất riêng trong một ống.

Bên ngoài, anh dùng than củi ghi tên từng loại.

Một chiến sĩ hỏi:

"Sao không để chung một túi cho tiện?"

Thắng cười.

"Để riêng."

"Khỏi lẫn."

"Khỏi hỏng."

Ít lâu sau, một trận mưa lớn kéo dài nhiều ngày.

Nhiều vật dụng trong kho bị ẩm.

Những túi hạt giống bằng vải đều mốc.

Riêng các ống tre của Thắng vẫn khô ráo.

Nhờ vậy, đơn vị vẫn có đủ hạt để gieo cho vụ rau mới.

Đại đội trưởng vỗ vai anh.

"Nhờ cậu."

"Anh em mới có rau ăn."

Thắng chỉ nhìn những luống cải vừa nhú mầm.

Anh mỉm cười.

"Chỉ cần còn hạt."

"Sẽ còn mùa sau."

Một lần, đơn vị hành quân gấp.

Không thể mang theo cả khu vườn.

Thắng cẩn thận thu lại toàn bộ hạt từ những cây đã già.

Anh chia vào từng ống tre.

Rồi phát cho mỗi tiểu đội một ống.

"Dù đến đâu."

"Cũng có thể trồng lại."

Nhiều tháng sau, những khu vườn nhỏ lại mọc lên ở những điểm dừng chân khác nhau.

Rau xanh không nhiều.

Nhưng đủ làm ấm lòng những người lính xa quê.

Trong buổi sinh hoạt truyền thống, chính trị viên kể về Kim Đồng, người thiếu niên luôn hoàn thành nhiệm vụ bằng sự thông minh, cẩn trọng và tinh thần trách nhiệm.

Ông nói:

"Có những điều rất nhỏ."

"Nhưng nếu biết gìn giữ."

"Sẽ nuôi lớn cả tương lai."

Thắng lặng lẽ xoay chiếc ống tre trong tay.

Anh hiểu rằng, bên trong không chỉ có vài hạt giống.

Mà còn là hy vọng về những bữa cơm đủ đầy giữa chiến trường.

Sau ngày đất nước thống nhất, Thắng trở về quê tiếp tục làm nông.

Ông sưu tầm nhiều giống lúa và giống rau địa phương đang dần mai một.

Trong căn nhà nhỏ của mình, vẫn có một chiếc giá gỗ đặt đầy những ống tre.

Không phải để trưng bày.

Mà để cất giữ hạt giống cho mỗi vụ mới.

Một hôm, cậu cháu nội cầm một chiếc ống tre lên rồi hỏi:

"Ông ơi, giờ có hộp nhựa rồi."

"Sao ông vẫn dùng cái này?"

Thắng mở nắp ống tre.

Đổ vài hạt cải ra lòng bàn tay.

Ông mỉm cười.

"Ống tre này từng theo ông đi qua chiến tranh."

"Nó dạy ông rằng."

"Muốn có mùa gặt."

"Phải biết giữ lấy từng hạt giống."

Đứa bé chăm chú nhìn những hạt nhỏ xíu.

Ngoài vườn, những luống rau xanh đang đung đưa trong gió.

Thắng nhìn khung cảnh yên bình trước mắt.

Ông hiểu rằng, trong thời hoa lửa, không chỉ có những người gìn giữ cây súng hay con đường.

Còn có những con người lặng lẽ gìn giữ từng hạt giống, để giữa gian khó vẫn nuôi dưỡng sự sống, niềm tin và hy vọng về một ngày đất nước thanh bình, no ấm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn